Ngày 22 tháng 09 năm 2016

Em nhớ mãi phút giây huyền diệu...



Trời sang Thu đã lâu,qua cả rằm Trung thu rồi,thời tiết vẫn oi bức quá.Hai đứa chúng tôi đang có một kế hoạch nhỏThế là hai đứa tìm thấy nhau đã một năm . Lạc nhau 35 năm có lẻ . Sự việc này rất đáng trách một người bạn cùng lớp . Người ấy biết thông tin của cả hai đứa chúng tôi mà không nói ra cho chính hai đứa chúng tôi và các bạn trong lớp biết . Không hiểu lí do vì sao ?!
Một năm trước ! Một ngày chưa nhớ rõ ! Tôi mở FB bằng máy tính , không phải bằng điện thoại ( tôi phải nhờ cậu em họ sang giúp thì mới biết dùng máy tính ) . Hình ảnh đầu tiên mà tôi nhìn thấy trên màn hình là cô bạn GV cùng trường bị ốm , đang nằm viện chán đời ... Tôi chú ý đến các bình luận . Có một cái tên khiến tôi giật mình , thoáng chút hồi hộp! Tôi kích vào cái tên ấy HL...Giáp Bát ...ngoại ngữ ...Phúc Yên ...Bến Tre.Tôi run lên , tay ướt mồ hôi . Tôi cuống cuồng nhắn vào fb " Có phải HL học cùng Xuân , Hoài ở trường TC , con ba K không ? Và tôi như nghẹt thở chờ đợi ...Một dòng chữ hiện lên " Ừ , đúng rồi , HL đây , Xuân ơi !" Tôi gõ vội " Nhắn số điện thoại cho mình để mình gọi cho L. " Thế là sau 35 năm , tôi lại được nghe giọng nói của cô bạn gái thân thiết năm xưa . Vẫn ngọt ngào , vẫn nhẹ nhàng , vẫn như hát , bên kia đầu dây . HL cho tôi địa chỉ . Chúng tôi ở cách nhau chừng 3 cây số đường đất và xa nhau 35 năm thời gian . Tôi nói tiếng được , tiếng mất trong nước mắt . Tôi hẹn HL sáng mai sẽ sang nhà thăm L .Con đường sang nhà bạn tôi quá quen thuộc với tôi từ năm 1986 đến giờ . Thế mà chúng tôi không gặp nhau , có chán không ?! Giáp Nhị ...đây rồi . Số nhà ...đây rồi . Tôi bấm chuông và chờ đợi ...1 phút , 2 phút ...5 phút . Một người PN mặc chiếc váy hoa nhỏ màu hồng nhạt ra mở cửa . Tôi đứng nhìn trân trối . Bạn tôi đây ư ? Sao bạn tôi già thế này ? HL ơi , Xuân đây , tôi luống cuống bước lên bậc cửa , hai đứa ôm chầm lấy nhau , mếu máo . Giá có cái ảnh chụp lúc ấy thì chắc là mỗi khi xem lại , chúng tôi cười cháy nước mắt . Hàng rổ câu hỏi , hàng thúng trách cứ , hàng gánh giãi bày ... cứ thế cho cả buổi sáng . Tôi nhớ như in hình ảnh bạn tôi trong cái ảnh bạn tặng tôi khi tôi chia tay bạn về HN . Một cô bé có khuôn mặt tròn xinh xắn , một bên má có lúm đồng tiền , tóc tết thật điệu ...Bây giờ trước mắt tôi là người PN có khuôn mặt buồn , nhiều nếp nhăn ở mắt , cái lúm đồng tiền đâu mất rồi ? Ôi, tôi quên mất là tôi đã xa HL 35 năm ! Cô gái trong tấm ảnh và người PN này cách nhau 35 năm ! Khoảng thời gian quá dài khiến con người ta thay đổi đến mức khó mà nhận ngay ra được . Thời gian thật nghiệt ngã !... Tôi rảnh rỗi lắm . Tôi sang nhà L thường xuyên . L có 2 cháu nội rất đáng yêu , tôi thích lũ trẻ .
Sau đó mấy hôm . Một cuộc điện thoại - số lạ . Một lời hỏi thăm . Một người bạn mà tôi không thể tưởng tượng nổi . Quá bất ngờ . Tôi nghĩ mãi , đoán già đoán non , không đúng . Người ấy cười và vẫn bí mật với tôi . Tôi gọi điện hỏi Thoa Vinh , tôi chỉ nhớ lơ mơ . Tôi hỏi HL . HL nói cho tôi biết , nhưng tôi vẫn không cải thiện hình ảnh bạn ấy trong trí nhớ của tôi lên chút nào . Băn khoăn . Thắc mắc . Lục tìm trong trí nhớ rối bời . Thất vọng .Chông điện thoại reo . Tôi bắt máy . Giọng nói ấy . " X rảnh những lúc nào ? Buổi trưa thì sao ? Cafe nhé ? Địa chỉ ...". Tôi nhận lời và đến nơi bạn đã chỉ đường . Quả thực là rất lúng túng . Vì nhiều lẽ . Tôi không biết mình đang "được" ghi hình từ lúc xuống xe cho đến lúc gọi bạn ấy để nhận nhau . Tôi bước vào quán . Hơi run nhưng phải liều thôi . Tôi sững lại vài giây , không tin vào mắt mình , dù tôi đang đeo kính . Người bạn đầu tiên tôi gặp lại - trừ HL ra - là người tôi chưa bao giờ nói chuyện khi còn học với nhau thời PT . Bạn ấy đi cùng cả nhóm đến trường nhưng tôi chưa nói chuyện với bạn ấy bao giờ . ( Hồi ấy , nhìn bạn nào tôi cũng sợ , tôi chán thế đấy ) . Vẫn nụ cười ấy , nước da có từng trải hơn , ánh mắt ấm áp , tôi đỡ run một chút thì lại thấy ngượng ngập , chân tay như thừa , mặt mũi nhăn nhó đến nản . Tôi chẳng nhớ chúng tôi nói gì hôm ấy nữa . Quá khứ hay hiện tại đan xen , tai nghe lúc rõ lúc ù . Có lẽ trông tôi lúc ấy phải buồn cười lắm . Ít phút sau , một bạn nữa đến . Tôi càng không nhớ bạn này . Ba chúng tôi nói chuyện , hỏi thăm nhau , nhắc lại quá khứ là chính . Chúng tôi chụp ảnh kỉ niệm ngày vui này . Tôi cứ từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác , ngỡ ngàng mà không dám nói .Chúng tôi tạm biệt nhau . Các bạn còn đi làm .Thế là cánh cửa quá khứ đã mở ra ! Tôi hăm hở , háo hức ngược dòng thời gian tìm về với bạn bè của tôi thuở dép nhựa , áo trắng ...Thời mà ta gọi nhau là "cái ..." , hay "con bé ấy ..." thật gần gũi , thật thân thiết " Cái X đâu , gọi nó ..." , "Sao hồi ấy mình không biết con bé ấy nhỉ ? "...
Một năm với bấy nhiêu ngày,phút giây huyền diệu khi gặp lại những người bạn đầu tiên sau 38 năm...Cảm xúc vẫn ngập tràn hạnh phúc,dường như tất cả mới chỉ là ngày hôm qua !

Ngày 10 tháng 09 năm 2016

Thăm Thầy Ngọc

Dự định tới thăm thầy Ngọc, thầy giáo dạy văn của trường cấp III Bến Tre năm xưa đã được một số thành viên của 10cf ấp ủ từ lâu nhưng ngặt một nỗi phần thì còn đang mắc bận công tác chưa sắp xếp được thời gian, phần chưa dò hỏi được nhà thầy ở đâu nên cái dự định ấy vẫn mãi chưa thực hiện được.
 Một ngày đầu thu năm 2016, cách ngày khai giảng năm học mới không xa, sau một hồi liên lạc thống nhất 10cf đã có quyết định ngày đến thăm thầy.


18 giờ ngày 07/9/2016,chúng tôi đã có mặt trước cổng nhà thầy tại xóm mới, phường Phúc Thắng thị xã Phúc Yên (gần nơi đầu làng qua một con ngõ). Đây là một ngôi nhà nhỏ, yên bình nép mình bên vườn cây và chậu cảnh râm mát. Đón chúng tôi vào nhà là vợ chồng Cương con trai út của thầy. Chúng tôi vào thăm, thầy đang nằm đó, đâu rồi dáng vẻ của người thầy năm xưa luôn có động tác vung tay xem đồng hồ mà thằng học trò nào cũng muốn bắt trước. Thời gian, thời gian đã mang đi tất cả, lứa học trò năm xưa của thầy nay cũng tóc bạc cả rồi. Thấy mọi người vào, lại nghe nói là học trò cũ tới thăm, thầy vui lắm định cố ngồi dậy nhưng rồi không được đành nằm bắt tay từng đứa học trò một để nghe chúng tự giới thiệu về mình. Theo như Cương  con thầy nói : thầy  năm nay đã 84 tuổi, bị tai biến cách đây hơn 2 năm tưởng đã mất nhưng may mắn còn đến ngày hôm nay. Chính vì vậy khi ra về Thanh phi bảo Linh cảm của Thạch năm xưa đã đúng!


Thầy không muốn nằm trên gường tiếp học sinh, được sự hỗ trợ của Cương và Cô (vợ thầy gọi theo cách xưng hô ngày xưa), Thầy Ngọc ra ngồi ghế ở ngoài hiên để nói chuyện và ngắm học trò của mình.


Thầy có 4 người con, 2 trai, 2 gái, tất cả đều đã có gia đình. Ngày xưa kinh tế gia đình còn khó khăn nhưng bây giờ đã khá hơn nhiều, các con đều có của ăn của để. Vợ chồng ba người con lớn hiện đang làm ăn sinh sống ở bên Nga, duy chỉ có cậu Cương con trai út ít là làm ăn ở nhà và lo chăm sóc ông bà. 
Nói chuyện với thầy, cô, với Cương về tình hình sức khỏe của thầy, chuyện nhà, chuyện cửa, chuyện làm ăn râm ran được một lúc đến 19 giờ sau khi xin phép được chụp chung với thầy một kiểu ảnh chúng tôi xin phép ra về.


Thấy chúng tôi về, thầy Ngọc có vẻ buồn bởi sau khi bắt tay từng người và được Cương và chúng tôi đưa vào lại trong giường thầy  nằm quay mặt vào trong. Mặc dù Cương bảo thầy vẫn luôn phải nằm thế nhưng chúng tôi biết thầy cố dấu cảm xúc của mình trước học trò đi mà thôi.