Ngày 15 tháng 08 năm 2016

BÀI CA TÌNH BẠN


Phải hẹn hò thì mới có động lực để mà cố gắng.Lời hẹn từ tháng 7/2015 rằng họp lớp 2016 sẽ ở Sapa và sẽ cùng hát trường ca trên nóc nhà ĐÔNG DƯƠNG.Viễn cảnh ấy đã thôi thúc mình và nỗi nhớ mong của mẹ già nơi quê nhà đã cho mình quyết định đặt vé về quê nghỉ hè dù biển chết,dù tình trạng ko an toàn thực phẩm,khí hậu ô nhiễm báo động hàng ngày.
30.31/7 chuyến đi mới thực hiện.9/7 Trường ca Bến tre đã vang lên tại nhà hàng Thúy nga Plaza,nơi tổ chức lễ trưởng thành cho cháu ANNA ANH ,con gái mình.Mừng vui khôn tả với sự có mặt đông đảo của các bạn.Đặc biệt vô cùng cảm ơn Thạch đã đón cô Dân đến cùng.Cô bé nhỏ nhất của thế hệ F1 của 10cf nhận được sự quan tâm đặc biệt của các bác.Cháu ôm bó hồng đỏ thắm ,tươi cười rạng rỡ,còn mẹ thì cảm động nước mắt trào dâng.
Rồi ko biết bao nhiêu cuộc họp trù bị cho chuyến đi.Nhóm ở Phúc yên,nhóm thì Hà nội,nhóm ở nhà Liên ,nhóm lại nhà Mai.Đặc biệt Tự Minh từ SG gọi điện nói sẽ cho xe đến đón,thế nào cũng phải gặp được nhau vì Minh ko đi SAPA được.Rất hay là mình cũng muốn lên Phúc yên qua thắp hương cho cô Trâm,bởi biết đến hôm đi SAPA sẽ ko kịp thời gian làm việc đó.Mỗi lần gặp nhau là một lần vui mừng hào hứng,những chuyện thời cuộc,chuyện nhân tình thế thái,đất nước quê hương.Nhưng trên hết và cũng vui hơn hết là những kỉ niệm của tuổi học trò,những bài giảng của cô,những giờ đi muộn,những lúc bị gọi lên bảng kiểm tra bài...rồi cười chảy cả nước mắt,rồi tranh nhau nói đến quên cả ăn....v v và v v.
Cái ngày mong đợi cũng đến.Mình cũng vẫn ko ngủ được như trước mọi chuyến đi,dù đi rất nhiều.Dậy từ 4h,tập xong,tắm rửa, làm một bát cơm nguội với muối vừng cho chắc dạ,một tách càfê ba viên thuốc của một ngày.Sau đó thức con gái dậy,mẹ con thay quần áo xong,balô túi xách thùng quà của LINH GIANG và ko quên túi ổi cậu Quyết để phần trong tủ lạnh bảo đem đi mời các bạn,khệ nệ ra cổng đài truyền hình đón xe bác THẠCH.Lần nào về VN đi Phúc yên cũng được Thạch đón đưa.Thế mà ngày xưa chẳng gọi để người ta đèo xe Favorit về trường.Xe qua đón Tấn rồi cả bọn lên Phúc yên.Ko đi đường nội bài.Thạch đưa mình đi qua đường chèm,cho mình nhớ một thời sinh viên đói khổ,nhớ một thời chạy ăn từng bữa cho gia đình,nhớ chợ Yên nhân ,chợ Chèm ,chợ Canh,chợ Diễn.Kỉ niệm lại đưa về nỗi nhớ người cha sáng suốt của Thạch khi mua trang trại ở Phúc yên.Bỗng cảm thấy có gì đó man mác buồn dường như ch́ung mình ko được sáng suốt ,oai hùng bằng thế hệ các cụ.
Gặp nhau tay bắt mặt mừng.Dù vừa mới gặp nhau mấy hôm trước nhưng vẫn cảm thấy như lâu lắm chưa được gặp.Tíu tít hỏi han xe đâu đợi đâu còn ai thiếu ai.Thế mà vừa đầy một xe,ai vào chỗ nấy.Bạn nào say xe thì ngồi phía trên,còn các bạn nam thì ngồi phía dưới,vợ chồng Minh Hiền kẻ đầu người cuối.Vợ chồng Hùng Thanh đều ngồi tít cuối,chắc là ca sĩ nên chẳng bị say.

Đường cao tốc Hà nội Lào cai đủ dài cho những chuyện tiếu lâm của chàng Đức,cho nỗi nhớ lần đầu được một người con gái cầm tay còn xao xuyến đến tận bây giờ.Thùng măng cụt Huyền Nhung mang từ Cần thơ ra đã được giải quyết xong.Chưa bao giờ mình được ăn măng cụt ngon như thế.Ngọt mát và ko có hột.Chẳng biết có ai ko được ăn ko,mình được ăn cả quả phần con gái vì cháu ko ăn,thật tiếc cho nó.
Ca nhạc cây nhà lá vườn.Mình đặc biệt ấn tượng với bài hát Miền xa thẳm do Hoài Thanh hát.Đúng lúc xe đi vào vùng rừng núi quanh co,mình cảm thấy như bài hát đang gọi linh hồn những anh hùng liệt sĩ ,đã hi sinh từ những miền xa thẳm của đất nước hãy về đây gìn giữ núi sông này.Lần đầu tiên được nghe bài hát này nên mình cũng chưa nghe rõ ca từ lắm,nhưng quả thật giai điệu bài hát thật xúc động.bi thương mà hào hùng.



Bữa cơm nắm muối vừng thật đặc biệt.Tổ hậu cần thật chu đáo,đầy đủ từ cái tăm ngụm nước đến quả dưa,quả táo.Nhưng mình thấy tiếc cho món thịt gà,quá khô và ko hợp tí nào cho một bữa ăn tạm,đánh nhanh thắng nhanh như thế.Xin lỗi các bạn nếu có làm ai phật ý,nhưng mình nghĩ có thể rút kinh nghiệm cho lần sau nên mình mạnh dạn nói

Đường quanh co,ăn no,thấm mệt.Mình thiếp đi lúc nào chẳng biết.Tỉnh ra thì xe tới SAPA.Thật là giấc ngủ đáng giá ngàn vàng.Nhờ thế mà hai mẹ con sẵn sàng lên thăm núi Hàm Rồng với đầy đủ ô dù vì trời bắt đầu lất phất giọt mưa.Đúng là lại một lần tập dượt nữa cho trận chiến đấu ngày mai/sau lần leo Bái đính,đền Trần/.Phong cảnh nơi đây thật là đẹp,nếu đi vào mùa xuân nhưng rặng đào nở hoa thì càng tuyệt vời hơn.Lên cổng trời 1 rồi đến cổng trời 2 rồi sân mây rồi mưa và rồi lạc nhau,rồi ngơ ngác rồi tìm kiếm.Tập hợp,tập hợp để chụp ảnh nào...ôi thiếu nhiều quá,Thọ vừa đây mà ,Thu đâu,Thạch đâu....thôi có ai ở đây thì chụp,nhanh còn xuống kẻo mưa to.Thế ko vào chùa à.Nghe như có tiếng múa sạp đâu đây.Thôi ko kịp đâu,còn về nhận phòng và chuẩn bị chương trình GALA tối nay....Anh chỉ nghe em hát,vang lên giữa rừng cây,anh chỉ nghe tiếng cười vang lên lưng đèo mây mà người đâu chẳng thấy....đành vậy thôi.Thu quân xuống núi.Không kịp rồi,mưa như trút.Con gái rơi mất nắp máy ảnh,bác Thạch bảo phải buộc dây treo luôn vào máy chứ.Cả mẹ và con lần đầu dùng nên đâu có biết điều cơ bản âý.Đúng là mưa rừng mưa núi,xối xả như dội nước,xuống đến chân núi thì trời khô ráo.Lên xe  kiểm tra quân số lại thiếu cái Dung.Quái,nó vừa đi trước tớ mà,hay lại mua quà.Thôi cử một người ở lại đón nó rồi bắt tắc xi về.Tên khách sạn là gì,Hiền đâu,Hiền đâu.Thôi đây rồi,Dung đây rồi.Về khách sạn,ngấm mưa thế này là dễ ốm lắm đây.Phải tìm chỗ tắm thuốc người Dao thôi/cám ơn LGđã phím trước cho mình/.


Đây rồi Khách sạn Biển mây.Chuyển hết đồ trên xe vào lễ tân nhé.Phát luôn áo đồng phục tại lễ tân và mặc cho buổi tối nay luôn nhé.May tớ thay luôn được cái áo ướt ra.Nhận phòng xong rủ được Nhàn nữa 2đứa đi tắm thuốc,con gái và Thọ nghỉ tại phòng.Hai bác cháu được buổi tâm sự riêng chắc là thú vị.Còn mình và Nhàn cũng thật sảng khoái.Đặc biệt đôi chân gần như bình phục hoàn toàn.Hơn hẳn mátxa dạo 5€ của mấy cô Tàu ở Barcelona.


GALADINER thật vui,thật náo nhiệt.Không phải là văn nghệ cây nhà là vườn nữa mà là đoàn văn công thực sự của 10cf,của thị xã,ko ,thành phố Phúc yên lên Sapa biểu diễn với đầy đủ loa đài và dàn diễn viên xinh đẹp.Quên hết cả mệt nhọc trong hành trình suốt một ngày dài,quên cả ngày mai còn chinh phục Fansipan.Hát nhảy,thay trang phục,đi chợ tình,giao lưu với đoàn bạn...Dòng thác của tình bạn cứ cuốn mình đi,cuốn đi,ko muốn dừng lại,giá như đêm nay dài ra mãi,để mình còn đi ăn ngô nướng,để mình còn đi uống càfê,để mình còn đi chụp ảnh với nhóm này nhóm kia...nhưng đôi giày cao gót đã hại mình,chân bắt đầu đau,nó nhắc mình ngày sau rất quan trọng.Phải hát được trường ca trên đỉnh.Các bạn cũng chiều mình nên cùng về phòng nghỉ.

Đêm Sa pa cũng ko lạnh như mọi người cảnh báo.Mình và Thọ dậy sớm đón bình minh Sapa và tranh thủ chụp ảnh.Lại có quà nữa,một chiếc áo cách tân rất đẹp rất vừa với ANNA ANH.Con gái mình cảm động sao các bác yêu con thế hả mẹ,sao các bác cho con nhiều quà thế hả mẹ.Vì sao ư.Vì con đáng yêu,vì con là con mẹ,con út ít của 10cf,vì con ở xa về và mọi người muốn con luôn nhớ về quê hương.Cảm ơn cô Hiền,cảm ơn các cô các bác đã cho cháu cảm nhận được tình bạn thủa thiếu thời của mẹ như thế nào cho đến hôm nay.

 

Khẩn trương đi ăn sáng rồi lên đường.Ra chụp ảnh đã mọi người ơi.Kia kìa,đỉnh Fansipan kia kìa.ngọn duy nhất có nhà cửa công trình ấy.Bé tí tẹo thế kia thôi á.Ừcó tí tẹo ở đây nhưng lên tới nơi thì mới thấy nó đồ sộ thế nào.Nên nhớ là cách đây hơn 3000m nhé.Nhầm,cách mặt biển chứ.Nhầm cao hơn 3000mso với mặt biển...hihi tóm lại là cứ phải cãi nhau một tí trao đổi bài một tí .


Thác Bạc,xe dừng,tham quan thác bạc,tập trung chụp ảnh.Có đủ mặt chưa nhỉ,cũng chẳng biết được nữa.Chắc là đủ cả,chỉ lúc lên xe ko thấy Hội đâu.Hóa ra cô nàng còn mua rau mua mận.Rau thật ngon và mận thật giòn hơn hẳn đồ mua sau này dưới chợ.Nhưng vẫn bị mắng vì tội lang thang ko chịu theo đoàn.


Qua đèo Ô QUY HỒ xe ko quay đầu được ban tổ chức thì lo,mình thì lại thấy may vì có dịp được chiêm ngưỡng cảnh núi non hùng vĩ của miền Tây bắc.


Rồi cả đoàn trong ca bin lên cáp treo.Tha hồ ngắm nhìn núi non trùng điệp.Rồi có một lúc cáp treo bị dừng ,chẳng ai hỏi rằng tại sao lại thế,cứ tận hưởng cảm giác được lơ lửng giữa lưng trời,chẳng hiểu sao ko ai nghĩ đến hát trường ca lúc ấy,kể ra cũng hay chứ.


Cuộc chinh phục 639 bậc bắt đầu.Có đúng ko nhỉ.Ban đầu mình cũng định đếm,nhưng vừa đi vừa nói chuyện nên cũng quên luôn,ban đầu con gái còn đi cùng một bên,sau rồi chắc yên tâm có bác Hà đi cùng mẹ nên nó nhanh chân đi trước/cô nàng cũng đang háo hức mà/.Ban đầu còn hít sâu vào và thở ra từ từ,sau thì tức ngực hít hết sức vẫn cảm thấy chưa đủ ôxi.Cứ bình tĩnh,dừng lại một lát rồi leo tiếp.Cậu tìm cái gì.Cái cán để lát nữa cắm vào lá cờ.Chợt nhớ/Ngày mai mày mang cờ đấy nhé.ừ tao nhớ rồi/.Mới đấy mà đã hơn 40 năm.
   
Cán đích.
Con gái đâu,kia rồi.Đông người quá.Thôi đứng tạm chỗ này nghỉ tí đã,tớ đi tập hợp mọi người.Nếu ko hát được cả bài thì hát một đoạn thôi cũng được.Trong đầu tên này chỉ nghĩ đến chuyện hát cho được bài trường ca trên nóc nhà Đông dương.Mình lấy điện thoại gọi cho LG.sao ko nghe máy đi.Thôi rồi.Số cũ rồi.
    .Lên đây đi.
    Ok.
  Cứ đứng dồn dần vào thì mới chiếm được đủ chỗ để cả lớp cùng hát và quay phim được.Nào đứng vào đây...hai ba.Một ngày hồng tươi....
hết đoạn một...tiếp tục....ngày nào về Nam....hát vang trời chào Bến tre.SUNG SƯỚNG VỠ ÒA ,THỎA MÃN.

Lên đỉnh là thế đấy.NƯỚC MẮT TUÔN TRÀN.Vì sao.Không biết.Cười mà nước mắt tuôn rơi.
những ánh mắt ngưỡng mộ của khán giả.vâng phải gọi họ là khán giả xem tập thể 10cf biểu diễn bài hát của thời học sinh.
Giờ thì chụp ảnh nào,chụp riêng ,chụp chung,chụp đôi,chụp ba...các kiểu.
 

Khẩn trương xuống núi,gọi điện về cho các bạn ở nhà làm thủ tục trả phòng.Ôi còn cái phông đem lên chưa kịp căng ra.ko kịp rồi,ko kiếm được chỗ nữa,thôi xuống chỗ sân chùa vậy.


Chân mình có vấn đề.Chân trái ko đau ko co lại được nên phải xuống từng bậc một.Ba nàng kiều nữ tổ 2 dìu nhau xuống núi.Đúng là tổ 2 chỉ còn 3nữ này thôi.Hội khỏe nhất tháo giày đi chân đất.Thu một bên và Thắm một bên.Mày cứ niệm nam mô a di đà phật đi là sẽ hết đau chân,hết mệt.Sang bên kia có đũa tre ko,ko có thì cầm sang.11 chiếc đũa con đập vào tay mỗi ngày 50 chiếc,11chiếc đũa cả đập vào chân mỗi ngày 50 chiếc cho máu lưu thông là khỏi hết ko đau đớn gì...bỗng nhiên mình nhớ đến bầm mình,với những lời dặn dò của bà ,với những kinh nghiệm sống của bà chỉ dạy cho mình.Hội ơi,sao mày giống bầm tao ngày xưa thế.những niềm tin rất ngây thơ,mộc mạc,chân thành.Con Hồng anh chảy máu cam thế là phải cho nó uống sắn dây,mai tao gửi xuống cho,cả rượu hạt gấc nữa để mà bóp chân,cứ xoa rượu vào,bóp đến lúc nào thấy dính tay,thấy ấm chân thì thôi,mai lại xoa tiếp,nhanh khỏi lắm,nhưng rượu ấy ko được uống nhé.Cám ơn Hội nhờ có rượu gấc của cậu mà chân tớ mau khỏi.
Đây rồi,nào đứng vào đây chụp ảnh xuống núi an toàn,mừng chuyến đi thành công rực rỡ.Hóa ra 3 đứa là những người cuối cùng xuống núi.Lại nhớ giờ chạy 800m của thầy Nho.Mình và Thu đi về đến lớp cuối cùng nhưng vẫn được cả lớp vỗ tay hoan hô và thầy tuyên dương là ko bỏ cuộc và ko gian lận nhảy lên xe đạp của người đi chợ.

Mở rượu chúc mừng.123zô....23zô....23uống.hơi rượu lan tỏa ấm nồng máu chảy nhanh hơn,cảm giác thật nhẹ nhõm.Bỗng nhớ đến món PHÚC LẠC DƯỢC trong HARRY PORTER.Tình bạn như là PHÚC LẠC DƯỢC vậy,nó nâng đỡ tinh thần mình nó động viên cuốn mình đi cho mình vượt qua được cả chính mình.


  
Niềm vui,niềm tự hào hiện rõ trên gương mặt của tất cả mọi người,một sự nuối tiếc ko nhỏ cho những ai ko lên đỉnh được hôm ấy.Bữa cơm trưa hôm ấy sao mà ngon thế.

Còn cơm cháy Ninh bình làm sao.Yên tâm đi,cái ngon để lại sau,còn chặng đường cao tốc ko ngắn đâu.
Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là xa nhau rồi.Ngày mai chỉ còn một ngày để chuẩn bị hành lí,ngày kia bay rồi.Ngồi với mỗi bạn một tí,lại kể tội mình ngày xưa.Rồi cười chảy cả nước mắt.ÔI tớ như thế thật ư.Mỹ linh hát quốc ca một mình còn bị ném đá như thế,nếu ai thu âm được mà giờ phát lên thì chắc tớ chết mất.May thế.
Liên hoan chia tay các bạn ở xa.Đức Bình người đến phút cuối ko đi Sapa được lại phải lo đặt cỗ bàn đón đoàn về.Anh Thuật chồng Xuân Thu phóng xe đến gửi quà biếu mẹ mình và cô Dân rồi đi ngay làm mình chẳng kịp nói lời cảm ơn.Các bạn thật chu đáo,các bạn thật tình cảm và các bạn luôn ưu tiên cho mình.Chắc tại mình ở xa quá,ít được sum vầy cùng các bạn.

Cuối cùng,mình muốn nói đôi điều với các bạn là dâu,là rể của 10cf chúng mình.
Các bạn ạ,các bạn là những người đã chiến thắng chúng tôi trong cuộc chinh phục những chàng trai ,cô gái của 10cf năm xưa.Hồi ấy chúng tôi quá ngây thơ và ngốc nghếch để tình yêu vỗ cánh bay đi.Còn giờ đây chúng tôi có đủ thông minh và bản lĩnh để giữ cho tình bạn của chúng tôi mãi mãi sáng trong và vun đắp cho hạnh phúc của bạn mình.Chúng tôi tự hào về tình bạn của chúng tôi và chúng tôi mừng cho hạnh phúc của các bạn.

Ngày 09 tháng 08 năm 2016

Chinh phục nóc nhà Đông Dương FANSIFAN


Ta gặp nhau ở trên đỉnh núi, đây vùng cao một miền biên giới...
Ngày thứ 2(chủ nhật 31/7),
 Tuy ngày hôm trước quậy hết mình nhưng nhiều thành viên theo thói quen vẫn dậy khá sớm. Bình minh Sa Pa thật yên ả, những áng mây vẫn che mờ đỉnh núi, không gian tĩnh mịch thật trong lành. Vươn vai hít thở, thấy cả hương núi, hương rừng quyện vào trong gió. Những tia nắng vàng đầu tiên báo hiệu một ngày đẹp trời đối với khách du lịch

Theo lịch trình 6 giờ 30 đoàn tập trung ăn sáng,  nhưng chưa đến 6 giờ mọi người đã kéo ra sân chính của khách sạn để mà nói chuyện, để mà chụp hình với nhà ga cáp treo Fan Si Fan trên đỉnh núi mờ  xa hay làm duyên bên cây đào khách sạn.







Dự kiến 7 giờ 45 phút, xe sẽ đưa những ai muốn thăm Thác bạc,đèo Ô Quy Hồ, Đỉnh núi Phan xi Phăng đi. Còn ai không leo được núi sẽ ở nhà khám phá thị trấn Sa Pa cho đến trưa gặp lại. Có xíu trục trặc khi 1 chiếc xe bán tải khách gửi chắn bên ngoài xe của đoàn làm xe không ra được nên mãi 8 giờ 20 ( chậm hơn 35 phút) xe mới xuất phát được. Do xe đi muộn nên thời gian dừng nghỉ tham quan ở thác bạc không được lâu. Có chàng tỏ vẻ không hài lòng lắm khi bị thúc ép lên xe khi đang uống rượu với trứng nướng của cô bán hàng.xinh đẹp.




Thúc dục mọi người mua bán, vội vã lên xe đi thăm cổng trời ( nơi phân định ranh giới giữa 2 tỉnh Lào Cai và Lai Châu), đèo Ô Quy Hồ. Lúc qua cổng khu du lịch Suối Vàng- Thác Tình yêu, Thạch bảo với tôi: đây là nơi xuất phát đầu tiên của những người leo bộ lên đỉnh Fan Si Fan.  Nghe mà thấy choáng ngợp, bởi từ đây lên đấy còn cao và xa quá. Đến cổng trời do vướng nhà hàng và xe ô tô đỗ làm cho xe của đoàn không có chỗ quay đầu nên xe phải đổ đèo khoảng hơn 3 km (đến điểm cầu cũ) mới có chỗ xe quay đầu. Cũng chính vì vậy đoàn mới cảm nhận được cảm giác đi trên một con đèo dài, hiểm trở và hùng vĩ vào bậc nhất ở miền núi phía bắc Việt Nam là như thế nào.


Tạm biệt cổng trời, Ô Quy Hồ xe đưa đoàn đi qua một vùng đất trồng bạt ngàn Su Su về nhà ga cáp treo lên đỉnh Fan Si Fan. Từ bãi để xe xuống nhà ga có chừng hơn 200 m nhưng ban quản lý cáp treo vẫn bố trí xe điện chạy đưa khách một đoạn xuống dốc để đi vào nhà ga. Qua biểu tượng, qua nơi biểu diễn của các chàng trai cô gái người H Mông ( mặc cho nắng nóng vì lúc này đã gần 10 giờ mà nơi biểu diễn không có bóng cây che), mua bổ xung thêm 7 vé, dừng chụp hình nơi cầu thang xuống ga cáp treo xong, đoàn  37/41 người hướng ga đi thẳng tiến.




Khác xa với cáp treo nơi khác mà 10cf đã đi ( Bà nà, Vinpearl Land), nơi đây là cáp treo 3 dây với ca bin to và rộng ,có sức chứa tới hơn 30 người. Cả đoàn 37 người lên một ca bịn 19 mà không phải chia sang ca bin khác. Thật tuyệt vì có thể trao đổi cảm nhận phong cảnh dãy Hoàng Liên Sơn cùng nhau dưới ánh nắng vàng và ngay cả khi ca bin xuyên qua đám mây lên tầm cao hơn mây.


10 giờ 35, đoàn tới ga đến. Xuống khỏi ca bin, đoàn bắt đầu leo bậc. Qua cổng tam quan là đến sân của đền thờ đức thánh Trần, chùa Hạ mới được xây dựng và đền thờ tam mẫu ( Đang lợp ngói). Đi qua sân chùa  đoàn theo đường lên đỉnh núi Fan Si Fan. Đường lên đỉnh là những bậc đá rộng rãi, 2 bên có lan can tay vịn tạo điều kiện thuận lợi cho những người có sức khỏe yếu bám vào. Nhưng cổ bậc tương đối cao( do chênh cao) nên cũng gây khó khăn cho người già lúc lên xuống.  Ở nhiều nơi chiếu nghỉ, ban quản lí có đặt các ghế đá để cho du khách có thể ngồi nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe để mà tiếp tục đi tiếp. Nơi đây cũng đặt các biển hiệu khuyến cáo độ cao, không khí loãng các du khách nên đi chậm và đều để tránh ảnh hưởng tới sức khỏe. Có biển còn cảnh báo nơi có gió mạnh. Trên đường đi lên đỉnh Fan Si Fan còn nhiều công trình thi công dở dang, vẫn đang còn được tiếp tục xây dựng và hoàn thiện : Vườn tâm linh, Đại tượng phật, Cổng, tháp, hành lang, nhà tổ, chùa Thượng).
10 giờ 52 phút thành viên đầu tiên của đoàn đã lên đến đỉnh, nơi đặt biểu tượng bằng kim loại hình chóp tam giác với dòng chữ FANSIFAN 3143M ( dập nổi cả 3 mặt) trên đỉnh ngọn đá lô nhô. Nơi đây đã được cải tạo tương đối rộng rãi đặt 2 biểu tượng để du khách thoải mái chụp hình. Lúc này du khách cũng không đông nên sau một hồi loay hoay thu quân và chờ đợi, đoàn cũng tìm được chỗ ngồi bên biểu tượng chính để hát bài ca truyền thống : Trường ca Bến Tre của lứa học sinh K74-77 của trường cấp III Bến Tre, Phúc Yên, Vĩnh Phú năm nào. Cảm giác tự hào vì đã chinh phục được nóc nhà Đông Dương, thỏa nguyện ước mơ, vui cùng bè bạn tràn ngập trong lồng ngực các thành viên "đầu năm đít chơi vơi".


Tự hào biết bao trong chuyến đi này của 10cf, có những thành viên đã từng bị tai biến mạch máu não, đã từng ngã phải nẹp ốc vít vào đốt sống lưng vừa mới vừa tháo ra ngồi phải dựa khi leo phải có người dìu đỡ mà từng bước, từng bước một không nản chí vẫn đi đến tận cùng, vượt qua chính mình để vươn tới tầm cao chiến thắng. Cảm ơn, cảm ơn các bạn đã khuấy động phong trào rộn vang tiếng hát, ngân vang đất trời , làm cho các du khách cũng phải ngưỡng mộ cùng hòa với niềm vui chung.






Chưa thỏa mãn với thành tích đạt được, vẫn ấm ức bởi phông nền của đoàn mang theo chưa được căng lên. Nhân có lối lên, xuống  công trình chùa Thượng đang xây dựng gần đỉnh núi, các thành viên của đoàn đã căng phông để chụp ảnh chung và chia nhau ly rượu bạn Hồng Thắm tặng chúc mừng thành công của đoàn.




12:40
đoàn lên xe rời ga cáp treo Fan Si Fan về khách sạn trả phòng, thu dọn đồ đạc bỏ lên xe rồi xuống nhà hàng ăn cơm trưa. 
14:35
Xe rời khách sạn biển mây rời Sa Pa xuôi về Hà nội. 
20:00
Xe về đến nhà hàng 369 Đồng Sơn Phúc yên kết thúc hành trình " vượt bão - lên đỉnh " của các thành viên K74-77 trường cấp III Bến tre.
Tại đây,một bữa tiệc chia tay của đoàn đi với 2 mẹ con Hồng Anh,Người đẹp Tây Đô,Cựu Chiến Binh,Người đến từ đất thơ Hàn Mạc Tử,ngày mai sẽ trở về mái ấm gia đình ở những vùng đất xa tít tắp...

Hẹn nhé,những lần hội ngộ tới!