Ngày 20 tháng 07 năm 2016

Côn Đảo,hồn thiêng sông núi


Trong 1 chuyến công tác phía nam,nhận lời mời từ một người bạn,tôi háo hức lên đường.Chúng tôi đến với Côn Đảo,nơi giam cầm và đầy ải hàng chục ngàn chiến sĩ cách mạng với hệ thống nhà tù lớn nhất và lâu đời nhất Việt nam.

Nhà tù Côn Đảo được biết đến như một địa ngục trần gian ghi dấu chân lưu đầy của các chiến sĩ cách mạng yêu nước với lòng kiên trung bất khuất trước roi vọt và tra tấn dã man của kẻ thù.
Đây,Trại tù Phú Sơn,Phú Hải,Phú Tường…,Lò Vôi,Sở Muối…,những cái tên đã từng gắn với quá khứ đau thương.
Tôi chầm chậm đi qua các phòng giam,Hầm Xay Lúa,Phòng Tối,Chuồng Cọp kiểu Pháp,Chuồng Cọp kiểu Mỹ,khu Chuồng Bò…Bước vào một phòng giam lớn,được giới thiệu là phòng giam chung của cả 200 người. Qua những tượng mô phỏng,tù nhân không một mảnh vải che thân,lác đác chỉ vài tù nhân có áo mặc trên mình-đó là những tù nhân đang bị bệnh-cổ chân họ bị còng vào 1 thanh sắt nối dài với hàng trăm cùm sắt tương đương với số tù nhân trong phòng.Ban ngày họ được tháo cùm và phải làm khổ sai với các công việc nặng nhọc như đập đá làm đường,dọn tàu,đốn gỗ,lặn lấy san hô,nung vôi,tuốt lúa,xay lúa,lao dịch khổ sai.
Tôi rùng mình đi giữa những dãy phòng giam sâu hun hút,ngột ngạt.Mỗi phòng giam rộng 3,6m2 giam tới 35 tù nhân.Họ chỉ có thể đứng ken vào nhau chặt như nêm cối để rồi... chết ngạt.Toàn bộ tù nhân đều bị xiềng xích,ăn,ở,vệ sinh trong buồng giam và bị tra tấn đến chết…
Leo lên phía trên bằng lối cầu thang hẹp dựng đứng,tôi tận mắt chứng kiến toàn cảnh chuồng cọp gồm 2 dãy.Mỗi dãy có 60 phòng nhỏ.Theo lời kể của HDV,chồng cọp là nơi giam giữ những tù nhân chính trị đặc biệt.Họ bị giam riêng biệt,ở truồng và bị kiểm soát 24/24h,thường xuyên bị tra tấn bởi những cai ngục  đứng từ bên trên,có thể bị đâm bằng giáo sắt,đổ nước sôi,hoặc rắc vôi bột và đổ nước…
Ra khỏi khu chuồng cọp, sự phẫn nộ & tâm trạng xót xa theo chúng tôi đi mãi !
Và kia,Nghĩa Trang Hàng Dương.Những nấm mộ xếp thành hàng,thành hàng…
Đặt một đĩa trái cây mang theo từ đất liền trên mộ chị Võ Thị Sáu,nước mắt lã chã rơi,tôi nghe tim mình đau thắt…
Nơi đây,22.000người đã ngã xuống vì nền độc lập của Tổ Quốc. 1.900 người an nghỉ nơi Nghĩa trang Hàng Dương và chỉ 500 ngôi mộ đã xác định được tên.
Còn nữa,xa ngoài kia,nằm dọc theo bờ biển là Nghĩa Trang Hàng Keo mà giờ chỉ còn lại dấu vết bởi kẻ thù đã cầy ủi toàn bộ các ngôi mộ nằm ở đây xuống biển nhằm xóa sạch những vết tích,xóa đi những bằng chứng  tội ác tột cùng của các cai ngục,tay sai chế độ thực dân Pháp & đế quốc Mĩ.
“Ngày giải phóng,trên đảo còn giam giữ 7000 tù nhân.Ngày trở về,150 bác đã tình nguyện ở lại xây dựng đảo.Hiện chỉ còn 5 bác còn sống ở đảo…”.Giọng cô HDV vẫn vang bên tai.Tôi như bừng tỉnh
”Mình sẽ tìm gặp...”Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.


Tôi may mắn gặp được bác K.vào những phút cuối trước khi ra sân bay.Quán café xinh xắn nằm nép mình dưới tán cây bàng trăm tuổi,trong khuôn viên nhà chúa đảo Nguyễn Văn Vệ.Tôi lễ phép:”Thưa bác,chúng con từ đất lền ra.Chúng con xin phép được nói chuyện giao lưu với bác.Tối qua,chúng con đã đi tìm nhưng không gặp được bác.Mong bác bớt chút thời gian…”. Người cựu tù ngồi đó,gương mặt hiền lành,nụ cười đôn hậu.Bốn mốt năm đã trôi qua,dường như mọi chi tiết của ký ức ngày nào vẫn như vừa mới xảy ra hôm qua. Và... không chỉ hôm nay, mà bất cứ lúc nào, chỉ cần chạm nhẹ vào câu chuyện của quá khứ,bác cũng sẽ kể lại bằng khuôn mặt trầm ngâm với chất giọng đầy chí khí…Được biết bác quê Kiên Giang.Bác bị bắt và bị giam cầm 5 năm tại đảo,trước khi Côn Đảo được giải phóng…Vì  thời gian quá ngắn,chúng tôi xin phép được chụp ảnh chung với bác rồi vội vã lao ra sân bay.

Tạm biệt Côn Đảo,tôi còn lưu giữ mãi hình ảnh bầu trời xanh lục trong vắt,mùi biển,mùi cỏ cây và âm thanh của sóng,hình ảnh Côn Đảo hôm nay với cảnh sắc kỳ thú đầy quyến rũ mà thiên nhiên ban tặng, những ngôi nhà khang trang,những con đường thơ mộng nép mình dưới tán bàng cổ thụ và những bức tường rêu phong. Trước biển một buổi sáng tinh sương,tôi hít hà bầu không khí mằn mặn căng đầy khí quản...Chúng tôi đã tận hưởng cái nắng đầy đến chói chang của vùng đảo...

Côn Đảo,hồn thiêng sông núi.Côn Đảo,một nhà tù nghiệt ngã đã khép lại súng gươm!
Tôi bỗng chợt nhớ đến cuộc sống hôm nay.Chúng ta quá đủ đầy.Phải chăng người ta đã quên…!
Tôi thấy mình có lỗi với sự hi sinh mất mát không gì bù đắp nổi của cả một thế hệ cha ông.


Ngày 14 tháng 07 năm 2016

Anna Anh


Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy...
Mới ngày nào đó mẹ còn là một cô bé trưởng thành từ vòng tay ấm áp của mẹ cha,của thầy cô & bạn bè để chia tay tuổi học trò bước vào giảng đường đại học...& hôm nay Anna Anh của mẹ cũng bắt đầu chia tay tuổi thơ trở thành thiếu nữ xinh đẹp,thông minh & bản lĩnh...đặt chân lên con tầu bay v tương lai tươi sáng & đầy hấp dẫn...
Tất c đẹp tựa như một giấc mơ.