Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Chuyện của 3H












Sinh ra ở nội thành, gia đình có cửa hàng nhỏ trên phố lớn, nghe đâu họ bên ngoại, ba đời nhà 3H có gốc châu Âu. Cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa, trong chiến tranh Mỹ ném bom miền Bắc, 3H theo gia đình sơ tán về nông thôn; tuổi thơ của 3H gắn liền với cỏ, cây, trâu, bò, ruộng sắn, nương ngô miền trung du, nơi có đoàn tầu hỏa chốc chốc lại như con sâu trườn qua cánh đồng xa xa bên ngoài cửa sổ lớp học.
Vốn thông minh nhanh nhẹn, với bản tính chan hòa, cần cù, tháo vát, quyết đoán; Vào năm học mới, 3H được sự tín nhiệm, yêu mến và nể trọng của tất cả mọi người trong lớp. Chỉ sau vài ngày cùng học, 3H đã được cử làm cán bộ lớp.
Sau 1975, trở về đất kinh thành, thi đỗ vào một trường đại học lớn; lúc này, 3H đã phổng phao hơn chúng bạn; với khuôn mặt bầu bĩnh, sống mũi thẳng, cao, được ôm bởi mái tóc ngang vai, quăn tự nhiên nhưng không che lấp được vầng trán rộng và nụ cười niềm nở luôn nở trên đôi môi mọng đỏ; đôi mắt mơ màng, 3H không nhìn thẳng vào đâu cả, lúc nào cũng như xa, như gần, thân thiết; trong đám đông quây quần, ai cũng nghĩ 3H đang để ý đến mình. Dáng người dong dỏng, hấp dẫn, đôi tay trắng với những búp măng dài luôn thoăn thoắt không nghỉ, uyển chuyển quyến dũ. Tính tình nhỏ nhẹ, hào phóng trong cách đi đứng, ứng xử đều toát ra dáng vẻ của một con người hào hoa, lịch lãm đất Kinh thành. 3H là thần tượng, cướp đi giấc ngủ nhiều người. 3H học giỏi, có tài hùng biện, dẫn chương trình trong nhiều sự kiện. Với giọng hát cao, ấm - 3H cũng đã giành được nhiều giải thưởng tại các hội diễn văn nghệ nghiệp dư. Không chen xe buýt như bạn bè hồi đó, 3H đến trường trên chiếc Mifa mầu xanh ngọc, áo quần luôn chỉnh tề phẳng phiu được sơ-vin gọn gàng; khi lạnh thì khoác thêm cái áo gió. Sởi lởi với bạn bè, trong năm năm học thì có đến bốn sinh nhật 3H tổ chức mời bạn bè thịnh soạn; khi thì cà phê Quán Gío Hồ Bảy Mẫu, lúc kem Thủy Tạ Hồ Hoàn kiếm, khi thì bánh tôm Hồ Tây, rồi lại đạp vịt Hồ Đại Lải… trận nào ra trận ấy, đều để lại ấn tượng không ai theo được. Không chỉ giỏi trong tính toán, dự trù; tài nội trợ và ngăn nắp của 3H thì khỏi chê; trong lần dã ngoại ở Đai Lải, không biết đã chuẩn bị sẵn từ bao giờ, mọi người dựng xong lều trại thì 3H cũng đã sẵn sàng mâm cỗ…ai ai cũng trầm trồ nể phục.
 Ra trường, đầu quân cho một công ty lớn ở nội thành. Khi ở cơ sở, hoạt động ngoại khóa, ngoài văn nghệ, 3H cũng là một tay cầu lông có hạng; đến sân trên chiếc Peugeot-city 102 mầu đỏ, khoác trên vai bộ đồ nghề Yonex, trong bộ đồng phục LiNing gọn gàng, ra sân với đôi chân trắng mịn, dài miên man, nhịp nhàng như vũ công trong vũ điệu Samba cùng với đường cầu như có mắt, đầy uy lực, luôn làm sân cầu sôi lên như một chảo dầu. Rồi lại chuyển sang chơi Tennis, chiều chiều ra khỏi nhà trên chiếc Spacy mầu mận chín lịch sự, khoác bên mình túi vợt Winson, uyển chuyển trong với bộ đồng phục NICE sang trọng, nhẹ nhàng, đúng giờ dọn dẹp sân bãi chờ đội chơi. Giải Tennis công đoàn ngành năm ấy, sau cú bỏ nhỏ, đối phương tâng bóng qua đầu nhưng không thành, 3H lùi lại, hất nhẹ mái tóc bồng bềnh, đôi mắt kính dõi theo, tay trái chỉ thẳng quả bóng, vào thế, nhún người…R.. roạt.. cú Smart đến tận cuối sân đúng góc chữ A, đối phương đứng như trời trồng, cả sân rung lên như động đất. 3H nhận giải, đưa cả cơ quan đi liên hoan, đây cũng là buổi chia tay để 3H về công ty nhận nhiệm vụ mới.
Với chức danh mới, Chánh văn phòng công ty, Hoàng Hồng Hòa bận rộn với công việc, ít có thời gian nhàn rỗi; khi Nam, lúc Bắc, tiếp khách triền miên; không biết có phải do đồ ăn hợp với khẩu vị? Hòa có mập hơn nhiều. Nhìn mái tóc dài, quăn tự nhiên, nước da trắng trẻo của Hòa mỗi khi lách bụng qua cửa lái chiếc Audi mầu bạc, ai cũng thấy ái ngại; cái nhẫn cưới hai chỉ vàng, xưa kia như con sâu bám vào búp măng, hình như qua năm tháng chăm sóc gia đình, lo việc công ty, nay đã mòn đi thì phải, chỉ còn lấp ló khiêm tốn trên bàn tay trái. Hòa ra khỏi xe, thì chiếc xe bật lên khoan khoái, bốn bánh xe dần trở về với trạng thái tròn đều như thiết kế ban đầu .
Năm Quý Mùi 2003, nhà nhà, người người đều mong đợi gia đình mình có công dân mới, tuổi Dê Vàng, hy vọng đứa bé sinh ra có tính tình nhã nhặn, quan tâm đến mọi người, trong tương lai có được cuộc sống sung túc dư dật, thành đạt và nhiều tài lộc như tử vi, phong thủy đã phán với tuổi Quý Mùi, những mong nay mai có chỗ nương tựa tuổi già. Tại các bệnh viện, trong phòng bệnh: phụ sản hai, ba người chung nhau một giường; ngoài hành lang trên ghế, chục bà bầu đang ngồi nhăn nhó chờ đến lượt; những người đàn ông đứng lố nhố, tay xách, nách mang, mắt hau háu nhìn về phía cửa phòng cách ly.
Hơn 4 giờ chiều, tiếng còi ò eo ò eo não nuột, một xe hồng thập tự lao lên sảnh khoa cấp cứu, ba người đàn ông to béo mặt đỏ phừng phừng trên ba xe máy lao theo; bảo vệ chặn lại, yêu cầu mang xe máy ra gửi ngoài cổng. Bệnh nhân được đưa lên xe đẩy, mắt nhắm nghiền, thiêm thiếp sau cặp kính được phủ kín bởi mái tóc quăn bê bết; bụng to như trống cái đình làng, được phủ lên trên bằng tấm ga trắng mỏng, loang lổ vệt đỏ thấm từ áo. Hai, ba nhân viên sơ cứu đón bện nhân; bác sỹ ngồi trong phòng nhìn qua cửa kính ái ngại: “lại một ca đẻ khó, chắc là chửa trâu đây”. Nhân viên trên xe cấp cứu 115 bàn giao ngắn gọn: “Bệnh nhân đang hôn mê, nôn ra máu”; bàn giao xong, chiếc xe quay đầu lao vút ra cổng. Bác sỹ già đầy kinh nghiệm dương mục kỉnh lẩm nhẩm đọc kỹ phiếu nhập viện từng chữ một; đến phần nhân thân: Hoàng Hồng Hoa, 45 tuổi - ông lẩm bẩm thành tiếng “Cái tên thật đẹp! dịu dàng biết bao, nhưng mà sao phải ham hố quá thế? con gì chả được? bằng này tuổi rồi còn không biết giới hạn…. quá nguy hiểm!”. Ông tiến lại gần bệnh nhân, ân cần xoa nhẹ lên phần khô ráo trên bụng, gỡ cặp kính của bệnh nhân, vạch mi mắt lên, ngó vào đôi mắt vô hồn. Cô hộ lý đang lùa tay dưới tấm ga, thay váy cho bệnh nhân, báo cáo: “sản phụ sắp sinh, ngôi ngược”. Bác sỹ lệnh vào tuyến hai: “chuẩn bị mổ, cứu bằng được em bé”, ông lại đọc nốt giấy nhập viện rồi nói vào không trung: “đã nói bao nhiêu lần rồi không rút kinh nghiệm, làm nghề Y mà cứ viết thiếu dấu, thiếu nét thế này, có bữa tù cả nút, ngôn từ thì thô tục…”, ông lấy bút điền thêm dấu vào phần chưa rõ nghĩa.
Chiếc xe được đẩy băng băng, chạy dọc hành lang khu cấp cứu, “sản phụ” nẩy lên từng chặp khi qua gờ những viên đá lát vội, đến cánh cửa được khép chặt, có tấm biển: “PHÒNG ĐẺ, không nhiệm vụ miễn vào” chiếc xe dừng lại, cô hộ lý loay hoay mãi, không mở được cái chốt. Đường bộ, dưới hàng cây bên ngoài, ba người đàn ông đang vừa chạy vừa cằn nhằn: “Bia Hải xồm dạo này tệ quá!”. Đằng xa, người phụ nữ trung niên, đang bước thấp bước cao thảng thốt, lo lắng lết về phía phòng cấp cứu. Ba nhóm gặp nhau tại cửa phòng; cô hộ lý cũng đã mở được chốt cửa, đứng dậy vịn vào xe đẩy. Lúc này, Hòa đã tỉnh, mở mắt lờ đờ nhìn mọi người, vén tấm ga, trên ngực vương lại vài sợi rau thơm, mấy mảnh lạc vỡ; Hòa chống tay ngồi dậy, miếng tiết canh ăn dở, từ trong cổ áo Hòa lăn ra, dơi xuống nền đá. Người phụ nữ trung niên, tội nghiệp trách: “đã nói với các anh bao lần, cho anh ý uống ít thôi..”. Cô hộ lý nhìn vợ Hòa với gò má đỏ ửng, lý nhí: “chị cho em xin lỗi, em không biết, em không cố ý”. “Ơ kìa! sao em lại xin lỗi, tôi phải cảm ơn em mới đúng chứ!”. Quay sang “Quan phụ mẫu” đang gục đầu xuống ngưc trên xe đẩy, cô hộ lý buông câu trống không: “CỦA NỢ” rồi bỏ đi thẳng.
Bing.. Bong, Bing… Bônh, Vợ Hòa ra mở cửa, đón chúng tôi vào nhà, sau khi khóa cổng cẩn thận, cô đưa chúng tôi lên tầng hai, hai cháu, con của vợ chồng Hòa ra chào các bác, các chú lễ phép. Chúng tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa tiến vào phòng. Hòa nằm trên giường, cánh tay phải teo tóp như gióng tre khô, những ngón tay búp măng xưa kia, nay khòng khèo để yên trên cái bụng lép kẹp; đầu cạo trọc, hai mắt mở to, nhìn lên trần nhà không chớp; biết chúng tôi đến, Hòa đưa tay trái ra, cái nhẫn cưới hờ hững bám vào những “gióng trúc” khẳng khưu, lành lạnh; bắt tay từng người và nắm chặt từng bàn tay như không muốn rời ra; hai mắt Hòa lúc này như hai chén nước đầy, nước chảy thành dòng hai bên thái dương….  Cách đây năm, sáu năm, vào “năm tuổi” của Hòa; sau một trận tenis sôi động, chúng tôi thắng ròn rã, vào quán bia Hải xồm, kết thúc tưng bừng, chia tay trong lặng lẽ; không biết làm thế nào tôi cũng mò về đến nhà. Sáng ra, vợ tôi lay dậy và đưa cái điện thoại di động; đầu dây bên kia vợ Hòa nức nở: “Anh Hòa đang cấp cứu trong bệnh viện”. Hòa bị tai biến, tràn máu não.
Chúng tôi chuẩn bị ra về, Hòa phều phào theo, qua tiếng gió : “Uốn… ít… hôi…”.
                                        

                                                                                              Hà Nôi 16/07/2014

Ngày 10 tháng 07 năm 2014

Ngày thứ sáu : 03 tháng 6 năm 2014 Thành phố Hồ Chí Minh – Hà Nội

   

 Là ngày cuối chương trình nam tiến của 10CF nên nhiều thành viên trong đoàn sáng dậy sớm vừa đi bộ tập thể dục, vừa đi tìm hiểu hoạt động buổi sáng của thành phố có tiếng chuyên hoạt động sôi động về đêm này.

 6 giờ 30 đoàn tập trung ăn sáng, 7 giờ 15 lên xe, 7 giờ 28 phút xe đến trước cổng Dinh Độc Lập hay còn gọi là Hội Trường Thống Nhất. Mua vé, chờ đợi người chạy bộ từ khách sạn ra muộn, 7 giờ 36 phút đoàn tập trung chụp ảnh trước Dinh Độc Lập, bên xe tăng số hiệu 390 húc đổ cổng dinh độc lập ngày 30 tháng 4 năm 1975.  7 giờ 45 phút đoàn vào sảnh tòa nhà dinh Độc Lập làm thủ tục thuê hướng dẫn viên giới thiệu đi thăm quan.
Dinh Độc Lập trước là Dinh toàn quyền pháp, được khởi công xây dựng ngày 28 tháng 2 năm 1868 còn gọi là dinh norodom. Sau khi bị ném bom do dinh bị hư hại không khôi phục lại được, ngày 01 tháng 7 năm 1962 dinh được xây dựng lại thành dinh tổng thống do kiến trúc sư : Ngô Viết Thụ thiết kế, Kỹ sư công trình : Phan văn Điển tổ chức thi công. Công trình hoàn thành ngày 31 tháng 10 năm 1966. Dinh nằm tại số 135 đường Nam kì khởi nghĩa thuộc phường Bến Nghé, quận I thành phố Hồ Chí Minh với diện tích xây dựng 4.500m2 trên tổng diện tích 12 ha. Dinh Độc Lập được Kiến trúc sư ngô Viết Thụ thiết kế theo triết lý phương đông thể hiện qua các chiết tự chữ hán. Tổng mặt bằng có dạng chữ “cát” tức may mắn. Lầu thượng có dạng chữ “khẩu” gợi đến việc giáo dục và tự do ngôn luận. Cột cờ ngay chính giữa tạo thành chữ “Trung” gợi sự chung chính. Mái hiên lầu thượng, bao lơn danh dự và mái đón tạo thành chữ “tam” thể hiện sự nhân ái,văn minh, kiên định. Ba nét ngang của chữ “tam” nối với nhau bằng nét sổ trên có kỳ đài tạo thành chữ “Chủ” ý nói về quyền lực của nguyên thủ quốc gia. Các nét trên mặt tiền tòa nhà tạo thành chữ “Hưng” thể hiện khát vọng hưng thịnh. Dinh xây 4 tầng cao 26 m, gồm 95 phòng. Diện tích sàn 120.000m2, diện tích sử dụng 20.000m2. Hiện nay Dinh Độc lập hay còn gọi Hội Trường Thống Nhát đã được chính phủ xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt.
7 giờ 50 phút đoàn được hướng dẫn viên dẫn đi thăm quan tầng 1: thăm phòng nội các, phòng khánh tiết, phòng đại yến sau đó lên tầng 2 thăm phòng hội đồng an ninh quốc gia, phòng làm việc và phòng tiếp khách của Tổng thống, phó tổng thống. Phòng trình quốc thư và khu ở gia đình tổng thống. Thấy khu ở gia đình tổng thống cảnh trí đẹp, một vài thành viên tranh thủ tạo dáng chụp ảnh. Sau khi thăm quan tầng 3, đoàn lên “Tứ phương vô sự lâu” trên tầng 4 thăm quan ngắm sân đỗ và trực thăng UH1 và nghỉ ngơi chút ít trước khi di chuyển tiếp xuống thăm quan tầng hầm và tầng trệt.



























 8 giờ 55 phút, kết thúc thăm quan dinh độc lập. Đoàn di chuyển đi bộ sang thăm nhà thờ Đức Bà hay còn có tên là Vương cung thánh đường chính tòa Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội do người pháp xây dựng để làm nơi hành lễ cho những người theo đạo công giáo. 9 giờ 08 phút đoàn chụp ảnh lưu niệm trước nhà thờ rồi di chuyển đến Bưu điện trung tâm Sài Gòn chờ lên xe đi thăm quan bảo tàng lịch sử Việt nam thành phố Hồ Chí Minh.
9 giờ 20 xe đến Thảo cầm viên, 9 giờ 24 phút đoàn chụp hình lưu niệm trước cửa bảo tàng lịch sử Việt nam thành phố Hồ Chí minh. Mua vé và thuê hướng dẫn viên dẫn đoàn thăm quan. Lúc đầu nhân viên bảo tàng không cho chụp hình nhưng  chàng Lân nhanh trí đã mua được giấy phép nên “cứ chụp hình vô tư đi”. 
10 giờ 25 phút sau khi thăm quan xong, đoàn lên xe trở về khách sạn cho kịp giờ ăn trưa. 11 giờ, đoàn sang nhà hàng khách sạn tại 48-50 Thủ Khoa Huân ăn món ăn tự chọn cũng là bữa ăn cuối cùng của đoàn trong lịch trình tua với công ty lửa Việt ( buổi sáng LTM có liên hệ muốn mời đoàn ăn bữa trưa nhưng tôi thông báo không thể hủy bữa trưa với công ty Lửa Việt được). Bữa ăn tự chọn  cuối thật ngon tuy không có rượu, bia và không khí ồn ã của cuộc nhậu






















12 giờ, sau khi thanh toán xong kinh phí với công ty Lửa Việt. Nhóm đầu tiên tách đoàn ( Hoa Mai, Ngọc Thu, Liên “Kính”) đi tiếp một tua khác sang thăm đất nước Chùa Tháp Cam Pu Chia.  LTM muốn gặp đoàn trước khi ra sân bay nên đoàn  sau khi thu dọn hành lí làm thủ tục trả phòng gửi đồ đạc tại phòng lễ tân khách sạn sang quán cà phê đối diện uống nước chờ LTM. 13 giờ LTM đến, sau đó là vợ chồng con cái em của Hội “Nhân”  đang công tác tại TP HCM cũng đến đón chị. Vì thời gian còn lại ít, để các bạn đi mua sắm và LTM về giải quyết công việc nên 13 giờ 50 đoàn chia tay và tách tiếp tốp thứ 2 ( Thanh”bồng”, Hữu Nhường, Hội “Nhân” ở lại TPHCM). Còn lại chia làm 2 tốp đi mua sắm. Vòng vo thế nào rồi cuối cùng cũng gặp nhau tại chợ Bến Thành.


Trở lại khách sạn, 15 giờ 25 phút đoàn lên xe ra sân bay Tân Sơn Nhất. 16 giờ 29 phút làm xong thủ tục đoàn ra sảnh nhà ga sân bay nghỉ ngơi. 17 giờ 12 phút, chia tay tốp thứ 3 (Dũng”Kim”, Thành Lân, Thanh Huyền ở lại). Đoàn vào trong phòng chờ. Do trục trặc  kỹ thuật, chuyến bay Việt Jet chậm hơn 1 giờ so với lịch trình. 18 giờ 32 phút đoàn lên máy bay, 18 giờ 46 phút máy bay ra đường lăn, 18 giờ 52 phút máy bay cất cánh.








Tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh sôi động, đoàn “nam tiến 10cF” trở về Hà nội mang theo bao kỷ niệm đẹp về những miền đất phương nam đoàn đã đi qua, mang theo bao kỷ niệm về các buổi gặp gỡ chan hòa tình bạn, tình đồng chí, đồng đội, tình đồng môn, và ký ức một thuở học trò đã qua được gợi nhớ lại. Và quan trọng nhất là bài hát “trường ca Bến Tre” đã được cất lên trên đất phương nam như lời hẹn ước cách đây một năm trên bãi biển Mỹ Khê - Đà Nẵng. Tạm biệt phương nam, nhìn qua ô cửa máy bay, thành phố về đêm thật đẹp. Máy bay nghiêng cánh như lời chào tạm biệt của đoàn 10cF tới đất phương nam : Chào nhé ,tạm biệt nhé, hẹn ngày tái ngộ. Máy bay lấy độ cao bay ra Hà nội.







20 giờ 15, máy bay về đến Hà nội. Qua ô của máy bay, Hà nội không rực rỡ sắc màu như thành phố Hồ Chí Minh . Thứ ánh sáng dịu êm tỏa lên bầu trời như bản tính vốn có của nó.  20 giờ 31 phút, máy bay hạ cánh nhẹ nhàng xuống sân bay Nội Bài và từ từ lăn bánh về bến đỗ. Sau khi lấy hành lý, 21 giờ đoàn lên xe Nguyên trở lại Phúc yên . Riêng Phúc đi xe về Hà nội. Kết thúc tốt đẹp hành trình nam tiến của 10 cF. ( ngày 20/6 thành viên cuối cùng của đoàn đã bay từ Ban Mê Thuột  nơi có OGTN ra đã về tới nhà an toàn).





LTS:  Kết thúc nhật ký nam tiến. Một lần nữa đoàn nam tiến 10cF xin cảm ơn các mạnh thường quân đã ủng hộ kinh phí cho đoàn trong chuyến đi có một không hai này. Xin cảm ơn các thành viên trong và ngoài 10 cF đã lập trình chi tiết cho cả chuyến đi ( vé máy bay khứ hồi, lịch trình tua, tiếp đón) trong đó quan trọng nhất là thủ lình Thanh Hà, không kém phần quan trọng là Kim Liên, là Phan Huyền Nhung và LTM,Trọng Hiền, các bạn phương nam đã đón tiếp chu đáo đoàn. 
Cảm ơn, cảm ơn tất cả vì tình bạn