3 tháng 11, 2015

Bằng lăng tím

Bốn mươi năm ấy bây giờ là đây...Tôi trở lại nơi tôi từng gắn bó khi còn tuổi thơ ngây. Từ mấy hôm trước tôi đã hồi hộp , bồn chồn, đứng ngồi không yên. Thời gian ngồi chờ các bạn tôi đến đón dài như cả một tháng...Con đường lên Phúc Yên tràn đầy cảm xúc. Các bạn của tôi thuở thiếu thời cứ hiện dần lên trong tâm trí tôi. Đây là nơi tôi ở không nhiều nhưng sao tôi lại nhớ đến thế. Cũng đã nhiều lần tôi muốn về thăm ngôi trường cấp 3 nơi tôi gắn bó xưa kia song tôi lại không đi. Chẳng hiểu vì sao tôi cứ ngại ngùng--đây là điều không nên có--.Đây rồi, nơi tôi luôn nhớ đến đau khổ. Các bạn tôi thuở xưa giờ ai cũng hai mầu tóc. Những lo toan, vất vả, nhọc nhằn in rõ sau những nếp nhăn trên khuôn mặt mỗi người. Các bạn tôi đón tôi thật cảm động. Sự nồng hậu của các bạn khiến tôi càng giận mình hơn vì tôi rời đi mà không một lời để lại ...Gần 40 năm tìm bạn...Tôi không trách tôi làm sao được. Tôi vẫn luôn tự hào mình là người chu đáo, ấy vậy mà tôi lại để các bạn tìm tôi trong suốt thời gian dằng dặc kia. Bao nhiêu lần tôi ngã gục mà không biết rằng tôi còn có những bàn tay, những tấm lòng nâng đỡ bao bọc cho tôi. Mấy chục năm tôi sống trong mặc cảm triền miên mà không quay đầu lại nơi bạn bè tôi sẵn lòng giúp đỡ. Tôi cứ một mình chèo chống. Tôi không đáng trách lắm sao?Các bạn của tôi thật chân thành , ấm áp"Bốn mươi năm ấy biết bao nhiêu tình"!Bao nhiêu nước mắt của tôi rơi xuống cũng không thể bằng 40 năm các bạn tim tôi"Khi ta ở chỉ là nơi ta ở / Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn" . Ở nơi đây có một người nhớ tôi nhiều lắm và tôi thì vô tâm hết mức:ra đi không lời giã biệt, để rồi tới bây giờ, tim tôi như ngừng đập khi đọc những dòng chữ gửi cho tôi...Không trách cứ, chẳng hờn dỗi, cứ lặng lẽ thăm hỏi như chưa có khoảng thời gian đằng đẵng 40 năm. Tôi có được phép nhận sự bao dung đó không? Những người bạn chìm trong quên lãng của tôi nay chính họ lại giúp tôi vui sống, hòa nhập. Người xưa nói rằng:" Ra đi mà gặp bạn hiền / Còn hơn ăn quả đào tiên trên trời". Chẳng biết có đào tiên thật không nhưng bạn hiền thì nhất định có, có nhiều nữa kia,hồn nhiên, trong sáng... Lần đầu tiên tôi cùng các bạn của tôi tổ chức SN cho một người bạn. bữa tiệc chẳng có gì khác so với các bữa tiệc SN khác song nó lại rất đặc biệt vì chúng tôi được nghe những bản tình ca ngọt ngào từ những "nghệ sĩ" gia đình hêt lòng với bạn. Tôi được nhìn thấy niềm hạnh phúc ở bạn tôi khi con họ đã lớn khôn được dựng vợ gả chồng... Có nhiều bạn đã lên chức ông, bà...Niềm vui nhân lên gấp bội.....Các bạn của tôi ơi! Người ta tìm nhau 4 năm đã là cảm động lắm rồi .Học với nhau 4 tháng mà tìm nhau 40 năm , tình nghĩa này tôi làm gì để đền đáp đây ! Cảm ơn các bạn đã tìm thấy người bạn đáng trách này. cho tôi được sống trong tình yêu thương của các bạn nhé !
HN--3 giờ sáng một ngày cuối thu 2015 .

9 tháng 10, 2015

QUYỀN ĐƯỢC SỐNG








 Cả thế giới nỏng bỏng vì làn sóng di tản của người Siria.Nước Đức dự kiến sẽ tiếp nhận khỏang 800000 người.Thành phố Dresden đã làm thêm nhà bạt,Heidenau sử dụng một siêu thị cũ làm nơi ở cho người tị nạn.Trường học của con gái mình có thể bị trưng dụng một phòng tập thể thao cho họ ở tạm.Rất nhiều người phản đối việc tiếp nhận những người tị nạn này.Vì thế bà Thủ tướng Merkel đã phải đến Heidenau để trấn an,lực lượng cảnh sát cũng phải túc trực ngày đêm để bảo vệ trật tự.


Một hôm,con gái mình đi học về kể chuyện.
Hôm nay ở trường chiếu phim về những người di tản.Có nước thì phản đối,đóng cửa biên giới,có nước thì cảnh sát dùng súng phun nước để đuổi người tị nạn ra khỏi biên giới,chỉ có Đức thì thu hẹp chỗ sinh hoạt,thu hẹp chi tiêu để tiếp nhận họ.Trong phim có một người Việt nam không phải là tị nạn chiến tranh như những người kia,bà ấy lại là nhân vật cuối cùng trong phim nên mọi người nhớ nhất.Bà ấy nói được tiếng Đức và dùng một cái iphone6.Hết phim cô giáo hỏi ý kiến mọi người.Một bạn nói có thể giúp đỡ những người tị nạn vì chiến tranh,nhưng ko thể giúp đỡ những người tị nạn vì lí do kinh tế.Trong khi chúng ta còn dùng điện thoại cũ thì lại đi giúp người có iphone6.Cô giáo nói ko phải tất cả nhưng người tị nạn đều nghèo,họ có thể là những người giàu có nhưng vì lí do nào đó họ ko thể ở lại nước họ nên phải di tản ra nước ngoài.Cô giáo hỏi con,con thấy hơi xấu hổ vì mình cũng là người Việt nam,giống như người để lại ấn tượng xấu nhất trong phim.Nhưng con nói ở đâu cũng có người tốt người xấu,như làm sao để phân biệt được những người di tản vì chiến tranh ở Siria với những người khủng bố thuộc tổ chức IS.Còn mẹ,mẹ thấy chuyện này thế nào.
Mẹ thấy con nói như vậy là được.Còn về việc tiếp nhận người Siria di tản ngoài lí do nhân đạo còn có lí do kinh tế vì nước Đức đang suy giảm dân số ngày càng thiếu lao động nên đây cũng là nguồn bổ sung lao đồng cho họ.Đó là lí do quan trọng nhất.Còn việc con nói làm sao để phân biệt được người thường với kẻ khủng bố thì người Đức họ tự tin với khả năng kiểm soát an ninh của họ có thể xử lí được điều này nên họ sẵn sàng tiếp nhận.Còn con cũng không phải xấu hổ vì mình là người Việt nam sang Đức sinh sống,vì mẹ làm việc,đóng thuế cho nhà nước Đức,tuân thủ luật pháp Đức và chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt cho gia đình mình bằng sức lao động của mẹ.Mẹ sang đây chỉ vì điều kiện học tập cho con ở đây tốt hơn ở Việt nam,thế thôi.Do đó con có quyền ngẩng cao đầu mà nói con không phải là một người tị nạn,không phải xin trợ cấp để sinh sống,và mẹ hi vọng sau này con cũng sẽ lao động để có thu nhập chi trả cho cuộc sống của mình chứ ko phải nhờ trợ cấp xã hội.
Cha mẹ luôn luôn phải cố gắng nhiều hơn để con cái không phải xấu hổ về mình