Bốn mươi năm ấy bây giờ là đây...Tôi trở lại nơi tôi từng gắn bó khi còn
tuổi thơ ngây. Từ mấy hôm trước tôi đã hồi hộp , bồn chồn, đứng ngồi
không yên. Thời gian ngồi chờ các bạn tôi đến đón dài như cả một
tháng...Con đường lên Phúc Yên tràn đầy cảm xúc. Các bạn của tôi thuở
thiếu thời cứ hiện dần lên trong tâm trí tôi. Đây là nơi tôi ở không
nhiều nhưng sao tôi lại nhớ đến thế. Cũng đã nhiều lần tôi muốn về thăm
ngôi trường cấp 3 nơi tôi gắn bó xưa kia song tôi lại không đi.
Chẳng hiểu vì sao tôi cứ ngại ngùng--đây là điều không nên có--.Đây
rồi, nơi tôi luôn nhớ đến đau khổ. Các bạn tôi thuở xưa giờ ai cũng hai
mầu tóc. Những lo toan, vất vả, nhọc nhằn in rõ sau những nếp nhăn trên
khuôn mặt mỗi người. Các bạn tôi đón tôi thật cảm động. Sự nồng hậu của
các bạn khiến tôi càng giận mình hơn vì tôi rời đi mà không một lời để
lại ...Gần 40 năm tìm bạn...Tôi không trách tôi làm sao được. Tôi vẫn
luôn tự hào mình là người chu đáo, ấy vậy mà tôi lại để các bạn tìm tôi
trong suốt thời gian dằng dặc kia. Bao nhiêu lần tôi ngã gục mà không
biết rằng tôi còn có những bàn tay, những tấm lòng nâng đỡ bao bọc cho
tôi. Mấy chục năm tôi sống trong mặc cảm triền miên mà không quay đầu
lại nơi bạn bè tôi sẵn lòng giúp đỡ. Tôi cứ một mình chèo chống. Tôi
không đáng trách lắm sao?Các bạn của tôi thật chân thành , ấm áp"Bốn
mươi năm ấy biết bao nhiêu tình"!Bao nhiêu nước mắt của tôi rơi xuống
cũng không thể bằng 40 năm các bạn tim tôi"Khi ta ở chỉ là nơi ta ở /
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn" . Ở nơi đây có một người nhớ tôi nhiều
lắm và tôi thì vô tâm hết mức:ra đi không lời giã biệt, để rồi tới bây
giờ, tim tôi như ngừng đập khi đọc những dòng chữ gửi cho tôi...Không
trách cứ, chẳng hờn dỗi, cứ lặng lẽ thăm hỏi như chưa có khoảng thời
gian đằng đẵng 40 năm. Tôi có được phép nhận sự bao dung đó không? Những
người bạn chìm trong quên lãng của tôi nay chính họ lại giúp tôi vui
sống, hòa nhập. Người xưa nói rằng:" Ra đi mà gặp bạn hiền / Còn hơn
ăn quả đào tiên trên trời". Chẳng biết có đào tiên thật không nhưng bạn
hiền thì nhất định có, có nhiều nữa kia,hồn nhiên, trong sáng... Lần
đầu tiên tôi cùng các bạn của tôi tổ chức SN cho một người bạn. bữa tiệc
chẳng có gì khác so với các bữa tiệc SN khác song nó lại rất đặc biệt
vì chúng tôi được nghe những bản tình ca ngọt ngào từ những "nghệ sĩ"
gia đình hêt lòng với bạn. Tôi được nhìn thấy niềm hạnh phúc ở bạn
tôi khi con họ đã lớn khôn được dựng vợ gả chồng... Có nhiều bạn đã lên
chức ông, bà...Niềm vui nhân lên gấp bội.....Các bạn của tôi ơi! Người
ta tìm nhau 4 năm đã là cảm động lắm rồi .Học với nhau 4 tháng mà tìm
nhau 40 năm , tình nghĩa này tôi làm gì để đền đáp đây ! Cảm ơn các bạn
đã tìm thấy người bạn đáng trách này. cho tôi được sống trong tình yêu
thương của các bạn nhé !
HN--3 giờ sáng một ngày cuối thu 2015 .




