19 tháng 6, 2019

Tản mạn: Một ngày với Ngô Minh Tuấn và lễ hội Đình Chèm


7 giờ sáng chủ nhật một ngày tháng 6
Chuông điện thoại đổ một hồi dài rồi tắt. Mở máy thấy hiện lên dòng chữ : Tuấn ( Toản) 10c bèn gọi lại.
Đầu bên kia là giọng nói quen thuộc của hai thằng "điếc" gọi nhau : Hôm nay lễ hội đình Chèm , tôi mời ông và nhờ ông báo cho hội 10cf ở khu vực Hà nội lên chỗ tôi dự lễ hội và giao lưu với nhau.
Ok, gì chứ báo gặp nhau, đi chơi và đi nhậu thì "tiếp sóng" ngay.
 - Mình về quê từ chiều tối hôm qua rồi, chúc các bạn vui vẻ nhé (Hoa Mai)
 - Trời! báo gì muộn thế , hôm nay tôi có việc lên Thanh Lâm rồi.(Việt Thạch)
 - Tôi đang ở xa Hà nội Phúc ơi.(Quốc Giang)
 - TP ko đi đc. sang nay gap cac ban đai hoc roi cảm ơn HMM. (Thanh Phi)
 - Mình bận không đi được, độ này Bà cụ nhà mình yếu nên phải phụ giúp...Bận, chúc mọi người vui vẻ (Thu Hòa)
 - Hôm nay là ngày giỗ 3 ngày của anh vợ nên tôi không đi được (Trịnh Tấn)
***
Chán chết, bao lần tụ họp nhóm cũng bị hoãn vì lí do này.( dù hẹn trước hay đột xuất đều hiếm có lần đông đủ cả. Nhất là các nàng, còn cánh đàn ông thì khỏi nói đa số 'ới" một cái là tới liền, chỉ sợ sau lại trách: Gấp thế ai mà đi được)
Đang nghĩ may còn có 4 người đi thì chợt nhớ hỏi Thu Hà Nội đi chưa để căn thời gian. Thấy hắn hỏi lại thời gian và địa điểm gặp nhau?
Thôi chết, mừng quá không hỏi Tuấn kỹ rồi
Lại gọi cho Tuấn và thông báo lạị: Ai đi xem hội thì đến sớm mà xem, ai đến nhậu thì 11 giờ gặp nhau ở UBND xã...
***
Kịch, xe xuống ổ gà, quá sót cho xe nhưng vẫn phải cười vì người cầm lái đang mải giới thiệu những địa danh gợi lại kí ức con đường xưa từ bến phà Chèm về Bưởi. Con đường bây giờ vẫn nhỏ mặc dù được thảm bê tông nhựa rộng ra đến mép hàng cây cao Du cổ thụ. Nhưng con đường vẫn còn mang dáng dấp của con đường xưa. Tên làng hai bên đường vẫn thế,  nhưng đâu rồi trường trung cấp Nông lâm, bến phà Chèm nhộn nhịp của " thời xa vắng" mà giờ những nơi đó đã thay tên đổi chủ hay chỉ còn các vết tích xưa đã phai mờ.
Stop, Stop! không được mang xe vào.
Hai chú công an ngồi gác chắn lối xe đi vào lễ hội. Di tích lịch sử đặc biệt cấp quốc gia có khác, ngày lễ còn có cả công an đứng gác. Nhưng mà lúc này đã 10 giờ 15 lễ hội chính đã xong , có thấy mấy ai đâu mà không cho vào nhỉ,. thôi đành gửi xe nơi đầu ngõ vậy.
Chẳng biết nhà ông bạn Tuấn ở đâu ,chỉ thấy "ới" điện thoại là khoảng 5 phút sau đã thấy ông bạn tới liền.. Tranh thủ lúc Thu Hà Nội và Hùng Võ chưa tới , ngồi dưới bóng tre ngà râm mát, vừa uống nước, vừa hỏi thăm khai thác đề tài :


Tuấn kể : 
Hồi nhỏ 2 anh em Tuấn, Toản sơ tán cùng gia đình ở Yên bái nơi có nhà máy Z1 của Tổng cục kỹ thuật ( Nay là Tổng cục công nghiệp quốc phòng). Học hết lớp 8, bố Tuấn quyết định cho con về xuôi (Hà nội) để tăng khả năng học lực của con trước khi " vượt rào". Nhưng hồi đó không thể chuyển ngay về thành phố được nên ông tính sẽ cho anh em Tuấn - Toản về Thành phố bằng " hai nấc". " Nấc 1" về ven đô, anh em Tuấn- Toản về Mê linh ở khu tập thể kho gạo đầu làng thôn Đường lệ học ở trường cấp 3 Bến tre thị xã Phúc yên. Đang ở cùng gia đình ở khu tập thể nhà máy Z, nơi có điện, nước máy, điều kiện sinh hoạt khá hơn, nay về nơi "có tiếng" là vùng xuôi lại giáp ranh Hà nội tưởng thế nào hóa ra lại không bằng vùng rừng núi. .Không điện, không nước máy, phải dùng đèn dầu và nước giếng nên anh em Tuấn Toản cũng cảm thấy điều kiện sinh hoạt khó khăn trong khi chưa quen trường, quen lớp. ( lúc đầu bố Tuấn định chọ 2 anh em Tuấn - Toản học ở trường Thạch Đà  gần nhà hơn nhưng sau khi đi thăm cơ sở vật chất 2 trường thì chọn trường Bến tre). 
Ký ức về Trường cấp 3 Bến tre, lớp 9c của Tuấn là hình ảnh 2 anh em nhỏ con phải 'gò người" đèo nhau trên một chiếc đạp trên quãng đường 20 cây số ( hôm nào xe ngon, thời tiết tốt thì còn may chứ hôm nào gặp xe hỏng, đạp xe ngược gió, nhất là khi gió mùa đông bắc về thì ... thôi rồi .Thấy 2 con quá vất vả vì cái sự đi học, bố của Tuấn đã quyết định đầu tư thêm một xe đạp nữa cho 2 đứa).
Những hình ảnh cô giáo Trâm chủ nhiệm. Cô Hồng, cô Liên - giáo viên thực tập dạy tiếng nga ( lâu rồi Tuấn không nhớ tên); các bạn Hoa Mai, Hồng Hải giữ sổ đầu bài, bạn Thanh Huyền cùng tổ... và những buổi đạp xe từ Đại Thịnh lên Phúc Yên tới nhà Võ Thọ Hùng để hỏi bài... vẫn không phai mờ trong những câu chuyện kể của Tuấn.
Một kỷ niệm nhỏ về tên trường đối với Tuấn không thể nào quên là bởi vì hồi đó khi Tuấn viết thư lên cho các bạn trên trường Yên Bái cũ nói rằng 2 đứa đang học tại trường cấp 3 Bến tre làm các bạn cứ tưởng 2 anh em được bố mẹ đưa vào tận tỉnh Bến Tre trong miền nam để học.
Năm lớp 10, anh em Tuấn - Toản được bố mẹ chuyển "nấc thứ 2" về trường cấp 3  Xuân Đỉnh. Không hiểu sao 2 thằng lại được trường cho vào học lớp 10c. Thầy giỏi, Trò cũng học khá hơn nhưng Tuấn vẫn thỉnh thoảng đạp xe ngược từ Chèm lên Phúc Yên để hỏi bài Thọ Hùng. Chính vì mối nhân duyên từ lớp 9c trường cấp 3 Bến Tre mà Tuấn, Thọ Hùng chơi thân với nhau và phát sinh nhiều mối ràng buộc cho đến tận bây giờ.
Hiện giờ. Tuấn vẫn giữ mối liên lạc với các bạn phổ thông trên Yên Bái, với các bạn lớp 10c Xuân Đỉnh và mối quan hệ với đồng đội đơn vị cũ nên không thể có mặt thường xuyên  cùng các bạn 10cf trường cấp 3 Bến Tre được vì có nhiều lúc trùng ngày, mong các bạn lượng thứ.
Cốc nước đã vơi, lần lượt Thọ Hùng, Thu Hà Nội đến.


Đã gần 12 giờ trưa, 
mọi người nhanh chóng vào đình Chèm dâng hương, chụp ảnh lưu niệm









Sau một hồi, chỉ chỏ cho nhau về vết tích bến phà Chèm xưa đã đi qua, côt điện kia còn đó...Cả nhóm ra quán  quen của Tuấn ở ven đê (gần lối xuống bến phà Chèm) làm nồi lẩu cá sông & món gà mái quê mà Tuấn đã đặt.



Lại râm ran thi nhau nói (khổ cho 2 thằng điếc ngồi nói chuyện với nhau trong quán nhậu). Lại nâng cốc và hát cả lời Nga và lời Việt bài "Nâng cốc" như "chốn không người". Tuấn "gửi gắm" tình cảm của 2ae Tuấn Toản đến các thầy cô & bạn bè qua bài hát BỤI PHẤN... 
Tinh thần lên cao, chả mấy chốc đã bay gần 1 lít rượu nếp cái hoa vàng Minh Tuấn mang đi, kèm thêm 4 ca bia hơi nhà hàng rót tới. Thế mà mới làm  cho chúng chuyếnh choáng say. Bằng chứng là khi về nhà, Tuấn còn mang két bia lon Haniken ra tiếp đãi mọi người.


Không biết chuyện sau ra sao vì người viết bài về trước. May mà khẩu Bazoka này không " Khạc lửa".... 

14 tháng 11, 2018

Kỷ niệm khó quên

Tưởng chừng bao công sức chuẩn bị cho buổi dã ngoại lên Ba Vì thắp hương đền thờ thánh Tản Viên, đền thờ Bác Hồ và ngắm mùa hoa Dã Quỳ tại vườn quốc gia Ba Vì của 10cf Plus bị phá sản bởi những trận mưa do gió mùa đông bắc kéo về đúng thời điểm mà 10cf plus định tổ chức đi. Thôi thì mưa mặc mưa, việc đi thì ta vẫn cứ đi. Lịch đã lên, không thể để hỏng kế hoạch đã ấp ủ hơn một năm nay được. Biết đâu lại may vì trời mưa mà người khác lại ngại đi cho đường thông (đỡ tắc mạng xã hội đã từng cảnh báo), vườn thoáng dễ cho các nàng " Bung lụa".
Hẹn đón nhau lúc 6:45 tại 48 Trần Duy Hưng nhưng mãi 7:30 xe mới tới. Chậm 1 giờ so với dự kiến lại nhìn thấy xe 45 chỗ, to, kềnh càng (thay cho xe 30 chỗ) biết là đoàn khó lên đươc đền thờ Bác Hồ và đền thánh Tản Viên rồi nhưng biết làm sao được, lỡ chớn rồi. Phông bạt cho vào cốp, nhóm ở Hà Nội lên xe. Xe chạy theo đại lộ Thăng Long, đường không êm thuận, cảm giác bồng bềnh mỗi khi xe rà phanh. Máy lạnh để số nhỏ nhất nhưng vẫn cảm thấy lạnh. Đã có người mệt mỏi vì say xe. Xe rẽ sang đường Cu Ba lên ngã ba Bệnh viện quân y 105 ( Sơn Tây) rồi rẽ theo đường tỉnh lộ 87A vào vườn quốc gia Ba Vì.
9:10  Xe tới cổng vườn quốc gia Ba Vì. Sau khi mua vé vào tham quan, xe bắt đầu leo dốc. Từ đây trở lên cung đường ngoằn nghoèo, nhiều cua tay áo, có chỗ dốc trên 10% nên xe phải "bò", có lúc phải 2 "đỏ" mới lên được. Lúc này trên đường đã có hiện tượng người lên tham quan dã ngoại đông dần. Có đoạn, xe bám xe, không kể hàng đoàn xe máy chạy nối đuôi nhau gây ách tắc đường làm cán bộ kiểm lâm phải đứng ra phân luồng thay cảnh sát giao thông
9:40  Xe leo tới điểm cao 400m (nơi có nhà điều hành ban quản lý vườn quốc gia Ba Vì) thì dừng lại vì phía trên đang tắc đường và từ đây trở lên đường hẹp và cua gấp xe to 45 chỗ  không lên được nữa. Mọi người xuống xe, chờ xe quay đầu lấy đồ. Lúc này ngoài trời đang âm u và hơi mù sương. 


Tắc đường, mãi không thấy xe quay trở lại. Mọi người tranh thủ ghi hình với cảnh đẹp thiên nhiên nơi đây được chừng mươi phút thì trời đổ mưa. Mưa ướt, không đợi xe được nữa mọi người kéo nhau di chuyển vào trụ sở ban điều hành vườn quốc gia Ba Vì đối diện nơi đợi xe. Phía dưới tòa nhà có khoảng sân được kết hoa thành hình những trái tim và một tấm phông lớn quảng bá cho Mùa hoa Dã Quỳ 2018 của vườn quốc gia Ba vì thật đẹp nhưng vì mưa chẳng ai ngó ngàng đến. Mọi người tuy chẳng nói ra, nhưng nhìn ai cũng tỏ ra ngán ngẩm vì cảnh trời đất mưa gió lầy lội và sự chen chúc đông đúc chật chội này. 


Mưa, mưa và mưa. Mưa tuy nhỏ nhưng dày hạt đủ ướt hết người, lầy lội đường đi. Lúc lâu sau chiếc xe quay đầu chạy qua chỗ dừng chân mà không thể đỗ lại để dỡ hàng xuống được, xe phải chạy xuôi xuống dưới cuối rừng thông ( cách nơi dừng chân chừng 400m) xe mới dừng lại được. Sau một hồi bàn bạc, phương án ban đầu dựng trại nơi rừng thông được thông qua. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước về phông bạt,dây căng, dây buộc , kẹp gim của đoàn (sau khi nghe dự báo thời tiết) cùng với kinh nghiệm đã từng trải qua của những người dựng trại, trại nghỉ của 10cf đã nhanh chóng được dựng lên đủ để tránh, trú mưa cho hơn 30 người. Có chi tiết hết sức thú vị là trong quá trình dựng trại, nhiều tốp các cháu đi phượt đến hỏi thăm, xin thuê lại phông, bạt. Có cháu còn nằn nì : Ông ơi cho cháu thuê; Để lại cho bọn cháu chỗ bạt nhỏ này nghe ông... Thực lòng lúc đó những người dựng trại cũng muốn cắt chia cho các cháu một chút (dù mình có chật chội đi một chút cũng không sao) nhưng vì tập thể nên đành bảo cháu : đoàn ông đông hơn 30 người nên các cháu thông cảm để ông làm xong đã rồi mới tính. Trại dựng gần xong lúc này một vài thành viên nam khác của đoàn mới tới tăng cường, sau một hồi tìm kiếm hết sức là "cam go", dù nơi dựng trại hết sức dễ thấy và dễ tìm. Chắc các chàng này mải đi thăm " điền thổ" & ngắm các bóng hồng trong các trại khác xung quanh.

11:50  Lệnh tụ trại được ban ra. 
12:02  Nhóm đầu tiên về trại, mưa vẫn bay dày hạt làm đọng nước thành vũng lớn trên mái lều. Trong lúc cánh đàn ông ra xe vận chuyển đồ ăn trưa về lán, cánh nữ rải báo bày mâm. tiếng sột soạt của báo, tiếng cười đùa, tiếng chí chóe cãi nhau và cả tiếng : "thằng bày cứ bày, thằng ăn cứ ăn, kệ". Rượu sâm banh được chàng Lân mở ra nổ bôm bốp, tuôn trào dòng rượu tím. Rượu quốc lủi được rót ra bát to, riêng hai chàng Hiền, Thanh Hùng ngồi xoay trục "hai mình môt mâm" chén chú chén anh đều đều "chẳng ngán bố con thằng nào". Thỉnh thoảng đội hình phải dịch chuyển co cụm lại do mái trại ghép bằng 3 tấm rộng 2 mét sử lý không kỹ nên nước chảy vào trong, nhưng đó chuyện nhỏ, sử lý được mà, càng vui. Sau một hồi nạp đủ điện với sự khuấy động của trưởng đoàn Văn Minh, các tiết mục văn nghệ bắt đầu. Mọi người đều đã hồi tỉnh tràn căng sức sống, các gương mặt mệt mỏi do mệt và say xe không còn nữa, bài tủ : " TRƯỜNG CA BẾN TRE" lần đầu tiên được 10cf hát vang trên núi Tản, ở độ cao 400m, nơi có đồi thông của vườn quốc gia Ba Vì với lòng tự hào ngập tràn. Đột nhiên rừng thông mờ sương khói làm cảnh trí càng trở nên lãng mạn. Nhiều người thốt lên sao giống xứ Đà Lạt mộng mơ vậy




13:45  Trời bắt đầu tạnh ráo. Tất cả các thành viên trong đoàn lại ca vang bài CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO. Dự định lên thắp hương ở đền thờ Bác Hồ và đền thờ thánh Tản Viên như ban đầu đã bị hủy bỏ vì không còn thời gian (mặc dù đã có phương án chia 2 tốp nhỏ đại diện đi xe ôm hoặc thuê Taxi chạy lên). Cánh chị em đi thay trang phục để "bung lụa" trước cảnh đẹp thiên nhiên và trước sắc hoa còn cánh đàn ông thu dọn lều trại, dọn vệ sinh trả lại cảnh quan môi trường sạch sẽ như ban đầu nơi đoàn đến.
14:17 Tốp thứ 2 (đông nhất) bắt đầu  tiến vào khu 1 vườn hoa Dã Quỳ. Trời tạnh nhưng vẫn âm u, thiếu sắc nắng, đường bẩn trơn loáng nước nhưng khi vào đến vườn cả một vùng đồi hoa dã quỳ vẫn khoe sắc vàng rực rỡ .



Đường dốc trơn mọi người ngại vào sâu, leo cao vì  bùn đất nên chỉ "bung lụa" chụp ảnh với hoa dã quỳ ở bên ngoài khu 1 (trong khi đó càng vào sâu hoa càng đẹp), nhưng thôi thế là cũng đủ để thỏa mãn rồi. Khổ cho những chàng nạp điện quá đà phì phò thở khi phải leo dốc.
Riêng chàng Mạnh Hùng lại khôn "thằng nào leo cứ leo còn tao thì ngủ kỹ dưới nhà điều hành BQL vườn quốc gia Ba Vì, chẳng mệt tí nào mà vẫn có ảnh với hoa Dã Quỳ mang về".





Chỉ khổ cho anh chàng Nghĩa lấy le " vác hoa lên rừng" tặng các nàng mà có nàng nào chịu ngó đến hoa của chàng ấy đâu
Càng về chiều, mây lại càng xà xuống thấp. sau khi thỏa sức cùng hoa dã quỳ mọi người xuống bãi đỗ xe,. Trên đường về, đoàn dừng chân "check-in" một lần nữa tại khu đồi thông. Cảnh đồi thông thật đẹp, nơi đây hôm nay cũng có vài đôi lên chụp ảnh cưới nên phong cảnh càng thêm sinh động, hữu tình.


20 tháng 11 không còn bao xa nữa. Trong tập thể 10cf Plus có nhiều bạn theo sự nghiệp "Trồng người". Như thông lệ hàng năm, để kết thúc chương trình 10cf có món quà nhỏ là một bông hoa hồng tươi thắm tặng các bạn nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam. Chúc các bạn luôn vui khỏe và hạnh phúc.

                   
16:00  Xe chuyển bánh rời khỏi vườn quốc gia Ba vì  mang theo cả niềm vui và nỗi nhớ về một ngày dã ngoại gian nan, vất vả nơi rừng thiêng núi Tản. Tuy không đủ đầy, trọn vẹn như dự định ban đầu nhưng cũng đong đầy cảm xúc về tình bạn với những thử thách nho nhỏ trong đời.
Hãy nhớ nhé kỷ niệm khó quên này, vui lên các bạn ơi, hãy giữ gìn sức khỏe để cho những hành trình tiếp theo và để chúng ta lại ca vang bài ca truyền thống về mái trường mến yêu : "Một ngày hồng tươi......" ...dù cho mưa rơi đầy trời...

TB : Trong đợt đi này rất tiếc các cô giáo không cùng tham dự được. Riêng với cô giáo chủ nhiệm, ngày 07/11 cô Dân đã vui vẻ nhận lời đi cùng 10cf khi đại điện 10cf đến mời nhưng sau đó vì lí do đặc biệt (cô không thể đi chơi xa) nên Hiền, con gái cô Dân đã điện thoại thông báo ngay từ cuối tuần. 6 giờ 30 sáng thứ 2 ( 12/11) cô Dân có gọi điện cho HMM hỏi tại sao không đón cô đi , cô đã chuẩn bị cả tiếng trước rồi (Cô nhầm về thời gian dù giấy viết lại cho Hiền cô vẫn giữ). HMM đành phải giải thích hôm nay là ngày 12 và lý do 10cf không đưa cô đi được, mong cô thông cảm. Cô có vẻ bức xúc với Hiền con cô lắm nhưng HMM thấy rằng cô không đi đợt này đó cũng là điều may cho 10cf bởi với chuyến đi này sợ sức khỏe của cô không đảm bảo khi cô về nhà một mình vì Hiền con cô đang vào công tác tại TP HCM).