2 tháng 8, 2018

Lần đầu lỡ hẹn


Chủ nhật 22 tháng 7
Tôi và Thu Hà Nội đến nhà cô Tạ Chí Dân, mời cô tới tham dự buổi gặp mặt thường niên năm 2018 của 10C family plus. Hôm đó Hiền con gái cô không có nhà vì mới cùng con trai đi du lịch ở các tỉnh phía nam. Thấy chúng tôi đến, cô vui lắm tự tay đun nước pha cà phê mời chúng tôi uống. Cô trò tâm sự lan man biết bao nhiêu chuyện đến gần 11 giờ 30 chúng tôi mới đi vào chủ đề chính mời cô tới dự buổi họp lớp thường niên. Cô vui vẻ nhận lời và như mọi khi cô bảo dạo này cô hay quên nên tôi viết mấy dòng để lại cho Hiền báo ngày,giờ chúng tôi đến đón cô. 11 giờ 30 chúng tôi xin phép cô ra về mặc dù cô vẫn muốn chúng tôi ở lại nói chuyện tiếp.



Thứ 7 ( ngày 28 tháng 7 ), 
Tôi gọi điện cho Hiền để nhắc lại kế hoạch cô đi cùng với lớp. Nhưng Hiền báo em chưa về, ngày mai chủ nhật 29/7 em mới về có gì anh liên lạc lại với mẹ em. Tôi gọi vào máy bàn đầu dây kia cô bắt máy và yêu cầu tôi nói to lên . Tôi nói lại lời mời cô, cô bảo 7 giờ đón cô à? ( vì trong giấy hẹn tôi ghi là 7 giờ 30) ;Tôi bảo vâng ạ!Cô bảo ừ các em mời đi đâu cô cũng đi.

Chủ nhật, 29 tháng 7
Đúng 7 giờ 10, xe Ford 16 chỗ dừng bánh ở chân nhà cô, Tôi cùng Hoa Mai và Hòa lên nhà đón cô nhưng thấy cô vẫn bận đồ ở nhà. chúng tôi mời cô chuẩn bị để đi, nhưng cô bảo hôm nay bụng dạ cô có vấn đề nên cô không đi được. Chúng tôi cố gắng thuyết phục cô nhưng không được. Cô bảo: cô rất muốn đi cùng các em chưa lần nào cô từ chối cả nhưng hôm nay thì cô không đi được. Chúng tôi rất buồn vì nếu cô không đi được thì cuộc gặp lần này của chúng tôi sẽ không trọn vẹn .

Cuộc gặp mặt thường niên  của 10cf Plus năm 2018 thành công ngoài mong đợi nhưng đúng là chưa trọn vẹn bởi trong bài phát biểu của Thanh Hà đã phải cắt bớt một phần  nói về  tâm tư tình cảm của các học trò với cô giáo dạy môn Lịch sử - Cô chủ nhiệm năm lớp 10, chia sẻ trong các bài viết trên blog và facebook , hay những lần tổ chức sự kiện trước... Thầy Trần Bảo , hiệu trưởng đầu tiên của cấp 3 Bến Tre & một số đồng nghiệp của cô ngày ấy cũng không có cơ hội để "tay bắt mặt mừng" trò chuyện hỏi thăm cô. Chương trình thiếu đi phần nghe cô chia sẻ tâm sự như những lần gặp trước và trong bức ảnh chung thiếu đi hình bóng của cô. 

Thứ 3 ngày 31 tháng 7
Buổi sáng, Tôi mới thay mặt ban liên lạc mang quà tặng của 10cf plus đến chỗ cô. Nhận được món quà nhỏ của lũ học sinh năm xưa cô mừng lắm.  Cô xem tấm ảnh 10cf chụp chung với cô ở tại sân cổng chùa Vĩnh Nghiêm thành phố Bắc Giang được ép trên gỗ kích thước 20 x 30cm  và lật giở từng tấm ảnh trong album được 10cf tuyển chọn cô bảo cô vẫn nhớ hết mặt học sinh nhưng có lúc nhớ lúc quên tên. chỉ tay vào từng người trong ảnh cô hỏi tôi: cô này có phải con thầy Nhân ( Bùi Thúy Hội), anh này ( Hạ thành Lân) ngày xưa cô nhờ dựng lại cột an ten vô tuyến. Cô thấp nhỉ cao chưa tới 1m 50 nên mới đến vai Thanh Hà. Ảnh này có Thắm , ảnh này ai cũng cười tươi.... Cô trò vừa xem vừa bình luận đến 2 lần rồi tôi xin phép cô ra về. Cũng như mọi lần cô tiễn tôi xuống tận chân cầu thang tầng 1 nơi tôi để xe máy ( mặc dù nhà cô trên tầng 4) vừa đi cô vừa nói: lần này là lần đầu tiên cô không đi cùng các em. Lần sau các em mời cô đi đâu cô cũng đi nếu không có việc gì đột xuất





TB :Về nhà xem lại ảnh tôi chụp cô lúc cô xem ảnh tôi mới chợt giật mình tóc cô đã bị rụng tóc nhiều quá. sao lâu nay tôi không để ý nhưng vì ảnh tư liệu nên tôi đưa lên mong mọi người xem và hạn chế chia sẻ .      

23 tháng 7, 2018

Một thời để nhớ : Nhớ tiếng còi và loa thông báo


Nhìn thấy cái loa trong thông báo họp lớp năm 2018, bất chợt hắn liên tưởng tới chiếc "còi ủ" gắn trên nóc tum một tòa nhà cao tầng hay một cái tháp nước trong thị xã, nhà máy nào đó và làm hắn nhớ đến nao lòng cái ngày xưa ấy. 
Cái ngày mà chiến tranh phá hoại giặc Mĩ leo thang ném bom ra miền Bắc, đâu đâu cũng có tiếng máy bay, tiếng bom rơi, đạn nổ. Cái thời quanh nơi ở, học tập, làm việc đâu đâu cũng có giao thông hào chằng chịt, cũng hầm âm mái bằng, hầm chữ A ( hầm Triều Tiên) chìm hoặc nửa nổi nửa chìm, hố " tăng xê" cá nhân. Người đi đường , ra đồng làm việc phải mặc quần áo tối màu, đội mũ rơm mà không dám mặc áo trắng và đội nón trắng kẻo máy bay địch thấy ném bom thì chết ( Có khi , chẳng đợi bom giặc ném cho chết đâu mà chỉ cần nghe bà con chửi thì cũng đã đủ chết rồi).
Nhớ những lần đầu tiên nghe còi báo động, hắn cũng như tất cả mọi người nháo nhào chen lấn nhảy xuống giao thông hào, chui vào hầm. nhưng theo thời gian tiếng còi báo động đã trở thành quen thuộc, con người dạn dĩ ra và việc ứng phó cũng đơn giản và bình tĩnh hơn. Nên càng về sau, có khi bom đang rơi đạn đang nổ hắn vẫn cứ nhô người ra hóng lên trời để xem tình hình thế nào.
Hắn nhớ mỗi khi máy bay địch xâm phạm vào vùng trời nước ta là còi báo động ở các thành phố, thị xã, nhà máy nơi dự báo địch có thể  bay qua hoặc oanh tạc réo lên từng hồi liên tục. Nhất là ở thành phố Hà nội việc kéo còi và thông báo qua loa truyền thanh ngày càng hoàn thiện hơn. Ngoài tiếng còi báo động còn kèm theo thông báo của phát thanh viên vang lên trên loa truyền thanh thông báo từng khoảng cách máy bay địch tới và các phương án chuẩn bị của người dân cũng như lực lượng vũ trang như::
 " Đồng bào chú ý, đồng bào chú ý! máy bay địch cách Hà nội 100 cây số về phía tây, lực lượng vũ trang về vị trí chiến đấu, mọi người dân nhanh chóng đến nơi ẩn nấp an toàn"..... 
Một lúc sau lại :
 " Đồng bào chú ý!,đồng bào chú ý. Máy bay địch cách Hà nội 50 cây số về phía tây, các lực lượng vũ trang sẵn sàng chiến đấu, Đồng bào cần bình tĩnh vào hầm trú ẩn"..
Sau đó là tiếng súng cao xạ vang lên , tiếng bom rơi và nổ quanh đâu đó, trộn rộn cả một góc trời rồi đột nhiên im lặng một cách đến sững sờ. Không có tiếng cao xạ, không có tiếng máy bay, rồi hồi còi báo yên vang lên với lời phát thanh viên trên hệ thống loa truyền thanh : " máy bay địch đã đi xa, mọi hoạt động của người dân trở lại bình thường....".
Chính từ tiếng còi báo động và tiếng phát thanh viên trên loa truyền thanh thông báo tình hình ấy mà hồi đó bọn hắn thường nghêu ngao mấy câu :
Báo động cấp 1, Cả nhà ôm cột
Báo động cấp 2, Cả nhà ăn khoai
Báo động cấp 3, Cả nhà xuống hố.
Ai mà lố nhố, thì ăn bom bi
Ai mà chạy đi, thì ăn rốc két. 
Ai mà nói phét, công an bỏ tù.
Phi công nhảy dù, dân quân ra bắt 
A lê hấp, giơ tay lên.
Có còn ai nhớ không? riêng hắn vẫn còn nhớ lắm .
Thay cho lời kết
báo động cấp 2:
Lịch họp 10cf plus thường niên năm 2018 cụ thể như sau
Thời gian : Cả ngày chủ nhật 29/7/2018 . (buổi sáng bắt đầu từ 8 giờ 30 phút)
Địa điểm : Nhà hàng Hoa Đại, khu đô thị Hùng Vương, thành phố Phúc yên
Trang phục: Nữ áo dài ( có thể mang theo trang phục khác  để chụp ảnh riêng), nam quần âu áo sơ mi sơ vin hoặc quần bò áo thun.
lưu ý:  các thành viên mang theo áo đồng phục như các lần họp lớp.
Các cây văn nghệ của 10cf luyện tập để tham gia trong quá trình giao lưu. Các bộ phận bám vào chương trình đã lên và được trưởng ban liên lạc phân công mà triển khai